Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Phải Yêu Anh

Lười Phải Yêu Anh

Tác giả: Mạc Hề Động Kinh

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341796

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1796 lượt.

vợ con cùng nhau đến sống ở thành phố N, khi đó Ninh Xuyên mới ba tuổi, đảo mắt đã qua bảy năm, ông Ninh làm việc cẩn trọng, vẫn là tấm gương mẫu mực của đơn vị, hàng năm đều được tiên tiến, một đường leo thẳng lên chức Phó bộ trưởng cực kỳ quan trọng.
Bộ Nội vụ Thị ủy quản lý sự thay đổi điều động chức vị của các cán bộ trong thành phố , tất cả các cán bộ ở trong thành phố muốn thăng chức hay vớ được chức vụ béo bở nào, đương nhiên đều phải dựa vào sự sắp xếp của Bộ Nội vụ, điều này nghĩa là bản thân Bộ Nội vụ cũng là một chức quan béo bở mà người ta mong chờ đỏ mắt.
Điều Ninh Hàng đến vị trí này, chủ yếu là bởi vì ông là một người chính trực, bao nhiêu năm qua được thăng chức đều là do chính bản thân mình mạnh dạn dám nghĩ dám làm, mới được một vị lãnh đạo lâu năm tiến cử, có điều vị lãnh đạo đó của ông cũng đã cao tuổi, sau khi tiến cử ông xong, cũng được điều đến một ngành khá nhàn của Tỉnh ủy, trên căn bản chính là lui về tuyến hai.
Ninh Xuyên chạy theo chị gái về nhà, đã nhìn thấy ba đang lấy một cái ghế con, ngồi trước cửa phòng bếp, nói chuyện với mẹ đang bận rộn nấu cơm bên trong, “Ba, mẹ!” Chị gái Ninh San tính tình sáng sủa, cực kỳ thân thiết với ba mẹ, so với chị gái, cậu nhóc Ninh Xuyên thì e dè hơn một chút, bước theo sau chị gái.
Ninh Hàng ôm lấy Ninh Xuyên, đặt trên đùi, lại vòng tay ôm Ninh San, năm xưa lúc Ninh San mới sinh ra bị bác sĩ cho rằng có bệnh tim bẩm sinh, bấy giờ nhà bọn họ mới được cho phép sinh đứa thứ hai, nhưng Ninh San lớn dần lên, thân thể cũng khỏe mạnh nhanh nhẹn, không có vấn đề gì, giống như những cô gái khỏe mạnh khác, cho nên bà Ninh vẫn luôn cho rằng, mình và Ninh Hàng sống lương thiện, cho nên ông trời đã cho bọn họ một cơ hội, cho bọn họ vừa có cả trai lẫn gái, làm một cặp cha mẹ song toàn song phúc.
“Ba, lại làm quan lớn nữa?” Ninh Xuyên ngẩng đầu nhìn ba, trong lòng cậu, ba vẫn luôn là thần tượng, cho nên từ nhỏ đến lớn, cậu luôn cố gắng làm mọi việc ở mức tốt nhất, trở nên lợi hại giống như ba mình!
“Làm gì có quan lớn mà làm.” Ông Ninh sờ sờ đầu cậu, “Chẳng qua là làm ở ngành khác.”
“Aiz” Bà Ninh vừa nhặt rau vừa nói, “Lần này anh lên vào được Bộ Nội vụ tất cả đều là nhờ thủ trưởng Lâm đề cử, chúng ta có nên mang chút quà sang…”
“Cái này…” Ninh Hàng khoát khoát tay áo, “Thủ trưởng Lâm là lãnh đạo của anh, anh và ông ấy đều không phải loại người như vậy, cái này gọi là hối lộ, chẳng lẽ Ninh Hàng anh phải dùng tiền để mua chức vị sao?”
“Anh ấy, quá cứng nhắc.” Bà Ninh nói, “Thế làm sao mà tính là hối lộ được? Chẳng lẽ lãnh đạo thì không được tặng quà nhân dịp lễ tết sao? Không phải sắp tới Trung thu rồi còn gì?”
“Đến lúc đó rồi nói!” Ông Ninh trả lời, “Làm mấy chuyện đó, không cẩn thận sẽ chọc phải phiền phức.”
“Nhìn anh khẩn trương chưa kìa.” Bà Ninh đưa mắt qua, bảo Ninh San đưa em trai Ninh Xuyên đi vào trước, Ninh San hiểu ý, lập tức gọi em trai qua, “Tiểu Xuyên, mau đi làm bài tập, tối chơi tiếp.”
Ninh Xuyên nghe lời tụt xuống từ trên đùi ba mình, đi theo chị gái vào phòng mình, thoáng nghe thấy mẹ nói, “Anh còn muốn thăng chức, thì cũng phải tặng cấp trên ít đồ…”
“Nghe nói trung ương muốn thanh tra tham ô, Bộ Nội vụ bọn anh là đối tượng bị kiểm tra chặt chẽ trọng điểm, tố giác tố cáo lẫn nhau.” Ông Ninh nhỏ giọng nói.
“Tố giác lẫn nhau?” Bà Ninh khinh thường nói, “Chuyện như vậy, anh cũng đừng thành thật quá, nào có ai lại quản chuyện không đâu này, anh có chính trực, thì cũng đừng chọc vào chuyện của người khác, ai biết được người ta ở trên có ô dù gì hay không, thủ trưởng Lâm vừa mới lui xuống, chúng ta bây giờ cũng chẳng có núi mà dựa dẫm.”
“Xem em nói kìa.” Ông Ninh nói, “Anh mới vào đơn vị, xảy ra chuyện gì được chứ.”
Khi đó, Ninh Xuyên còn là một đứa trẻ hạnh phúc, có một người cha giỏi giang, một người mẹ hiền lành, một người chị luôn che chở cho anh, có một gia đình mỹ mãn.
Còn nhớ buổi tối năm ấy, người một nhà ở bên nhau, chụp chung một bức ánh, máy chụp hình cũ kỹ, ông Ninh chỉnh máy xong, vội vàng chạy tới, “Xạch” một tiếng, bốn người ghé vào nhau, cười giống như là những người vui vẻ nhất trên thế gian này.
Nghĩ đến đây, Ninh Xuyên không nhịn được vươn tay, rút ví tiền trong ngực mở ra, một tấm ảnh cũ đã ố vàng, kẹp trong ví, anh cầm lên, góc tấm hình hơi phồng lên một chút, đây là do Tô Thiên Thiên ban tặng!
Một tấm ảnh bình thường như vậy, lại trở thành bức ảnh chụp chung cuối cùng của một gia đình, phía trên, ông Ninh thần thái phấn chấn, tràn đầy tự tin, dường như cảm giác được sự nghiệp của mình đang đển hồi tốt đẹp, dáng vẻ như muốn làm một cuộc lớn.
Nhưng không quá bốn tháng, chính là thời điểm sắp sang năm mới, Ninh Xuyên kết thúc cuộc thi cuối kỳ, giáo viên vừa trả bài, thành tích của anh đứng đầu lớp, đứa bạn ngồi cùng bàn hâm mộ nói, “Ninh Xuyên, cậu lợi hại thật đấy!”
“Dĩ nhiên!” Một cậu nhóc mập phía sau nói, “Ba của Ninh Xuyên cũng rất lợi hại! Tớ nghe ba tớ nói, ba của Ninh Xuyên là quan lớn của chính phủ, cực kỳ giỏi!”
“Mẹ tớ cũng nói thế.” Cô bé tóc bím ngồi c