Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Phải Yêu Anh

Lười Phải Yêu Anh

Tác giả: Mạc Hề Động Kinh

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341787

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1787 lượt.

c đã xả hết lên ba mình, chỉ còn lại oán trách bực bội và nghi ngờ,không có chỗ nào để phát tiết.
* Một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm (“Tả Truyện” Trang Công thập niên: ‘phu chiến, dũng khí dã. Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt’. Khi đánh trận dựa vào dũng khí, đánh một tiếng trống, dũng khí tăng lên, đánh hai tiếng trống, dũng khí suy giảm, đánh ba tiếng trống, dũng khí không còn. Sau này ví với nhân lúc đang hăng hái làm một mạch cho xong việc)
Nghĩ tới nghĩ lui, Tô Thiên Thiên quyết định về nhà trước để giải phóng chút cảm xúc này đi đã rồi tính tiếp sau.
Đón một chiếc taxi, đi thẳng về nhà, dì Lâm ra ngoài trả tiền, lập tức muốn rớt cả cằm, “Cô, cô chủ, cô to gan thật, ông chủ vừa đến công ty cô đã chạy về nhà rồi!”
Bà Tô lập tức liên tưởng đến cảnh tượng đã thấy trong siêu thị hôm đó, “Chẳng lẽ… con thực sự quay lại với Ninh Xuyên à?”
“….” Thiên Thiên nhìn xung quanh một chút, ho khan một tiếng, “Chúng ta có thể không thảo luận vấn đề này ở cửa nhà được không mẹ?”
….
“Cái gì?!!” Nghe Tô Thiên Thiên kể lại xong, bà Tô kinh ngạc bật dậy từ trên ghế sa lon, “Thì ra chuyện đó là do ba con làm?”
“Đúng vậy.” Tô Thiên Thiên bĩu môi, “Mặc dù giờ con và Ninh Xuyên đã không còn gì, nhưng nghĩ mà vẫn thấy tức mẹ ạ!”
“Thật là…” Bà Tô thở dài, “Chuyện này cũng quá đáng quá, không biết ba con nghĩ thế nào nữa….”
“Ba còn nghĩ gì nữa chứ.” Tô Thiên Thiên rũ mắt xuống, “Con không giúp gì được cho sự nghiệp của ba, thì cũng phải mang lại ích lợi gì đó cho ông ấy trên phương diện khác thôi.”
Nghe cô nói như vậy, trái tim bà Tô hơi nhói lên, vươn tay sờ sờ đầu Thiên Thiên, “Có những lúc mẹ thực sự thấy không thể nào nói chuyện với ba con được, con gái có gì mà không tốt, con gái là áo bông nhỏ tri kỷ của mẹ mà!”
Thiên Thiên cay cay mũi, bao nhiêu ấm ức giấu trong lòng bỗng chốc trào ra, “Mẹ… chẳng lẽ con lại đáng ghét như thế sao? Ngay cả ba mình còn chẳng thích mình, có phải con quá thất bại rồi đúng không…”
“Phải không?” Bên tai Tô Thiên Thiên vang lên lời Ninh Xuyên nói ngày hôm đó ———- “Chúng ta đều đã là quá khứ rồi, tại sao vẫn không thể dứt ra được?” Nghĩ đến đây, cô cười khổ một tiếng, “Có lẽ con thực sự là người như vậy, cho dù đã cố gắng, cho dù đã thay đổi, cho dù anh ấy có biết… cũng sẽ không thể thay đổi được gì…”
Dì Lâm bưng thức ăn qua tiếp lời, “Nếu bà chủ với cô chủ không chịu nổi ông chủ nữa, thì hai người cứ bỏ nhà đi luôn là xong!”
“Hả?” Tô Thiên Thiên và bà Tô cùng nhau kinh ngạc há to miệng, “Bỏ nhà đi?”
“Đúng vậy.” Dì Lâm đặt bát cơm trước mặt Thiên Thiên, giơ đũa lên, “Vừa đúng dịp bà chủ đang muốn đến thành phố N, cô chủ mấy hôm nay cũng đang ở nhà bạn, thế thì cứ mặc kệ ông chủ đi, chắc rồi ông ấy cũng biết mình đã cư xử quá đáng thôi.”
“Đúng thế!” Bà Tô sáng mắt lên, vỗ tay, “Phải cho ông ấy nếm mùi lợi hại một chút mới được, ai bảo ông ta càng ngày càng quá đáng!”
“Nhưng mà…” Tô Thiên Thiên chần chừ một chút, “Mẹ với con làm vậy có thể khiến cho ba thay đổi sao?” Ba cô keo kiệt đã mấy thập niên, quá đáng cũng đã quá đáng mấy thập niên, có thể dễ dàng thay đổi như vậy sao? Sao cô lại cảm thấy có chút bất an thế này, giống như cảm giác trong lòng ông địa vị của cô không quan trọng đến mức ấy, có lẽ cô có làm gì cũng chỉ phí công mà thôi.
“Sợ cái gì!” Bà Tô vỗ vai cô, “Cho dù ba con không để ý đến con, chẳng lẽ ngay cả mẹ ông ấy cũng không quan tâm sao?”
Tô Thiên Thiên nhìn bà Tô đang tràn ngập lòng tin, dường như cũng được khuyến khích đôi chút, nhắc tới ở trong nhà, người ông ấy quan tâm nhất chính là mẹ, nếu như mẹ đối kháng với ba, chắc sẽ có kết quả chăng?
Nhưng cho dù có kết quả thì thế nào? Chẳng lẽ sau khi giữa cô và Ninh Xuyên đã không còn chút hy vọng nào, cô còn dám hy vọng xa vời rằng ba mình sẽ thay đổi suy nghĩ xem thường mình sao?
Nhưng sự do dự của Tô Thiên Thiên không đại biểu cho việc bà Tô sẽ lùi bước, rất rõ ràng, bà còn đang nóng lòng muốn thử, cả người giống như cắt tiết gà, như đang muốn làm một chuyện mà bà đã ấp ủ trong lòng hai mươi mấy năm, cuối cùng cũng có thể làm thành đại sự vậy. “Vậy bây giờ mẹ phải đi thu dọn đồ đạc luôn, ây da, mẹ còn phải đi mua chút thuốc bổ cho Tiểu Nhược nữa! Bây giờ phải nhanh chóng thu dọn đồ đạc, nếu không lát nữa ông ấy về….”
Vốn định chuyển khỏi nhà Ninh Xuyên, nhưng xem tình hình trước mắt, hình như cô phải tá túc mấy ngày rồi? Nhưng chị Ninh San đã về rồi, nhà cửa chắc cũng hơi chật chội, hay là cô đến khách sạn nhỉ? Không biết chị hai họ đã về chưa, nếu trở lại rồi thì tốt.
Khi suy nghĩ những thứ linh tinh này, Tô Thiên Thiên đã trở lại nhà Ninh Xuyên, Ninh San đang gọi cơm ngoài ăn cùng với Bối Bối, thấy cô quay lại, hơi kinh ngạc một chút, nhưng cô vẫn dùng một phương thức khéo léo khác để biểu lộ sự kinh ngạc này, “Ngại quá, không mua phần của em rôi…”
“Không sao ạ, em ăn rồi.” Tô Thiên Thiên cười cười.
Bối Bối thấy cô, lập tức reo lên, “Quả táo đã về!”
“Bối Bối hình như rất thân với em nhỉ.” Ninh San kỳ quái hỏi, “Hai người mới quen