Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Phải Yêu Anh

Lười Phải Yêu Anh

Tác giả: Mạc Hề Động Kinh

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341788

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1788 lượt.

không lâu đúng không…”
“Ha ha, có thể là em có duyên với trẻ con.” Cô vừa nói vừa gãi đầu, có chút lúng túng nói, “Cái đó… nhà em xảy ra chút chuyện, có thể mấy hôm nay vẫn phải ở đây, cái đó… chị Ninh San, buổi tối em ngủ chung với chị được chứ?”
“Em không phải lo đâu.” Ninh San khoát khoát tay, “Tối chị không ở đây.”
“Dạ?” Thiên Thiên chớp mắt một cái, chỉ Bối Bối, “Chị muốn đưa Bối Bối ra ngoài sao?”
“Không…” Ninh San cười nhẹ nói, “Bối Bối ở đây, chị ra ngoài có chút việc.”
“À…” Thiên Thiên chẳng hiểu gì chỉ biết gật đầu một cái, “Vậy chị bận thì cứ đi đi, em sẽ trông Bối Bối giúp chị.”
“Vậy thì cám ơn em nhé.” Ninh San cười, nhìn Bối Bối đang cầm chiếc thìa nhỏ trong tay múa may cho dù có ghét người kia thế nào, nhưng vẫn nhớ con mình.
Thấy tâm trạng của Ninh San không tệ, Thiên Thiên nuốt nước miếng mở miệng, “Cái đó, chị Ninh San, em có thể hỏi chị một chuyện được chứ?”
“Sao?” Cô ngẩng đầu nhìn Thiên Thiên, “Chuyện gì?”
“Cái đó…” Tô Thiên Thiên cúi đầu, có chút lắp bắp nói, “Là chuyện về nhà chị ấy, ba của chị và Ninh Xuyên… đã từng là lãnh đạo ở trên thị ủy sao?”
Vừa nghe lời này, Ninh San đặt đũa xuống, dừng một lúc mới hỏi, “Sao vậy, Tiểu Xuyên thực sự không nói gì với em sao?”
Tô Thiên Thiên lắc đầu, cảm thấy trong lòng có chút đắng ngắt, có lẽ đoạn quá khứ kia của cô và Ninh Xuyên thực sự là trẻ con học đòi uống rượu, bởi vì bọn họ đều cất giấu quá nhiều bí mật và tâm sự, căn bản không thể chạm tới suy nghĩ của đối phương.
“Được rồi, ” Ninh San nghiêm túc trả lời, “Dù Tiểu Xuyên nó chưa nói, chị làm chị cũng không nên lắm mồm, nhưng chị nghĩ, chuyện này em có biết cũng chẳng sao, dù sao cũng là cái tin cũ rích ai cũng biết, ai có ý kiến riêng của người ấy, nhưng mà em nhìn nhận thế nào, chị cũng không biết…”

Xế chiều, đến đơn vị hợp tác xử lý xong một số chuyện, bởi vì có chút không thoải mái, Ninh Xuyên từ chối liên hoan buổi tối, quay về khách sạn trước.
Tắm rửa xong, gột bỏ cái nóng oi bức của mùa hè, Ninh Xuyên nằm trên giường, TV truyền đến những âm thanh ồn ào, nhưng vẫn khiến cho căn phòng này có vẻ cô quạnh mà lạnh lẽo, có một quãng thời gian, anh không thể nào chịu nổi sự cô quạnh, nhưng dần dần rồi cũng quen.
Nghỉ ngơi được một lát, anh đứng dậy quyết định ra cửa tản bộ, bấy giờ mới nhận ra khách sạn mình ở nằm giữa đường Hoài Hải, bước trên con đường quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, chỉ có thời gian không quay lại, phảng phất như đã mấy thế kỷ trôi qua.
Nhưng cho dù có quen thuộc đến mấy cũng sẽ trở nên xa lạ, trên thế giới này có quá nhiều chuyện đột nhiên và ngoài ý muốn, giống như năm đó, không một lời báo trước, trong một đêm, Ninh Hàng trở thành một kẻ phạm tội tham ô mà không ai trong thành phố N không biết, căn cứ vào lá thư chỉ điểm kia, sau khi lập án điều tra đã phát hiện, trong bốn tháng tại chức ngắn ngủn, Ninh Hàng đã lợi dụng chức quyền tham hô thu hối lộ mười lăm vạn đồng, trong ngăn kéo bàn làm việc của ông, phát hiện ra hai vạn đồng tiền mặt còn sót lại chưa kịp mang về nhà, cùng với một giấy chứng nhận quyền sở hữu một căn nhà, còn có một tên cán bộ cục dân chính, sau khi sa lưới đã thú nhận để được chuyển chức vụ, đã từng đưa cho Ninh Hàng một vạn đồng tiền mặt.
Từ sau hôm đó, bà Ninh không được nhìn thấy ông Ninh nữa, bởi vì ba câu nói trong thời gian thẩm tra kia, tựa hồ vẫn còn vang ở bên tai, đột nhiên lại trở thành di ngôn cuối cùng của ông.
Đối với chuyện ông Ninh tham ô, bà Ninh không thể nào chấp nhận, có lẽ chuyện mà bà càng không thể chấp nhận hơn là nguyên nhân cái chết của chồng mình, một người tích cực phấn đấu, luôn tràn ngập hy vọng với tương lại như vậy, sao có thể tự sát được chứ?
Ông ấy từng nói, ông ấy bị oan, chân tướng sẽ rõ ràng, nhưng sao có thể “Sợ tội tự sát” trong thời gian thẩm tra được chứ?
Từng nghi vấn cứ ập vào bà, nhưng đáp lại bà, chỉ có một thi thể lạnh như băng, một người đang tuổi tráng niên, thoạt nhìn ung dung như vậy, nhưng sao mới không đầy một tháng ngắn ngủi, đầu tóc đã bạc hơn phân nửa, xung quanh đôi mắt nhắm chặt phủ một màu xám xịt, thoạt nhìn hết sức mỏi mệt, cả người giống như đã già đi cả chục tuổi, làm cho bà cảm thấy có chút xa lạ, đầu ngón tay chạm tới làn da lạnh như băng, bà mới chợt nhận ra, thế giới của mình, đã hoàn toàn sụp đổ.
Bảo cáo kết quả khám nghiệm tử thi cho biết, Ninh Hàng nuốt vàng tự sát. Vàng không gây độc hại cho cơ thể người, nhưng vàng nặng, khi rơi xuống đè lên ruột thì không thể đẩy ra, mà trong thời gian ngắn cũng sẽ không chết ngay, cho nên người nuốt vàng đều là do bị sự đau đớn khó chịu nổi hành hạ mà chết.
Căn cứ vào lời khai của người trong trại giam, Ninh Hàng chọn thời điểm đêm khuya vắng người, len lén nuốt chiếc nhẫn kết hôn trên tay mình mà chết, vì đêm khuya vắng vẻ, ông ta lại kìm nén không kêu ra tiếng, cho nên không ai phát hiện ra.
Về phần vụ án của ông, tuy còn đang trong thời gian thẩm tra nhưng chứng cú phạm tội rõ ràng, chỉ có bản thân Ninh Hàng vẫn chưa thừa nhận mà thôi, giờ lại tự sát, dĩ