Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Phải Yêu Anh

Lười Phải Yêu Anh

Tác giả: Mạc Hề Động Kinh

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341794

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1794 lượt.

ái, “Đó đều là những chuyện trong quá khứ, rất lâu rồi, mới đầu bọn chị còn chưa quen, sau đó, cứ cho mẹ chị ăn như vậy được sáu năm, cũng thành quen, rồi đến khi không cần phải bón cho bà ăn nữa, lại thấy không quen…”
Mẹ mắc bênh tâm thần, chú được chọn làm người giám hộ của bọn họ, nhưng chú vẫn mang hận lúc trước khi mình khẩn cầu anh trai giúp một tay xin cho một công việc trong chính phủ đã bị từ chối, cho nên cư xử với bọn họ cũng chẳng tốt lành gì, mà ông ấy đã có thái độ như vậy, đương nhiên dì đối xử với bọn họ lại càng không tốt.
“Mẹ thật vô dụng…” Bà nhẹ giọng nói, giọng nói bên trong máy tiếp oxy tạo ra một mảng sương trắng, mông lung mờ ảo như vậy, sau đó, sương mù tản đi, để lại cho Ninh Xuyên và Ninh San một sự thực rõ ràng mà tàn khốc.
Sau khi mẹ qua đời, bọn họ thực sự trở thành cô nhi, cũng may Ninh Xuyên vẫn có thể tiếp tục sống ở nhà chú, chỉ cần Ninh San có thể tốt nghiệp tìm được công việc là ổn. Nhưng không ngờ tới, dì lại nói nhà không có tiền để cung cấp cho Ninh Xuyên và cả hai đứa con trai mình cùng đi học, nhất quyết muốn Ninh Xuyên tạm thời nghỉ học. Mà người chú – người giám hộ của bọn họ lại nói với hai người, mấy năm trước vì gánh nặng tiền thuốc thang của bà Ninh, nhà của bọn họ đã bị bán đi lâu rồi, tiền cũng đã xài hết, mất cha mẹ cũng là mất hết tất cả.
Chú lấy ra một xập giấy nợ không biết là từ đâu ra, liệt kê tất cả những chi phí tiêu tốn vào người hai chị em bọn họ trong mấy năm qua, cộng thêm Ninh Xuyên đã sắp hoàn thành chín năm giáo dục phổ cập rồi, chỉ cần học nốt học kỳ này, không cần phải lên cấp ba nữa.
Chị gái Ninh San đang vừa học vừa làm nghe được tin, lập tức nghỉ học, tự mình kiếm việc làm, đón Ninh Xuyên ra khỏi nhà chú dì, bắt đầu những ngày tháng hai chị em nương tựa nhau mà sống.
Nghe Ninh San kể xong, Tô Thiên Thiên đã không biết mình nên nói gì, cô biết quá ít, mà chuyện xảy ra lại quá nhiều, trong nháy mắt, đột nhiên, cô bỗng hiểu được lời mà Ninh Xuyên nói ngày hôm đó, chuyện giữa bọn họ quả thật không thể tháo gỡ được, những tháng ngày đã qua kia giống như một cuộc chơi, kết thúc rồi, người ra đi cũng không trở về nữa.
“Cho nên Tiểu Xuyên vẫn rất cầu tiến, luôn cố gắng làm từng chuyện một.” Ninh San nói, “Bởi vì chỉ có người đã từng mất đi tất cả, mới hiểu được có được tất cả khó khăn đến cỡ nào.”
Ninh Xuyên là một người tích cực cầu tiền, điểm này Tô Thiên Thiên đã biết từ trước, chỉ có điều giờ phút này cô mới rõ nguyên nhân. Giống như chị hai họ đã từng nói vậy, có lẽ so với Ninh Xuyên, cô có quá nhiều thứ, cho dù cô có một câu chuyện bi thương của riêng mình, nhưng những nỗi bi thương kia, vào thời khắc này lại có vẻ mờ nhạt như vậy. Có lẽ những cố gắng mà Tô Thiên Thiên đã bỏ ra không ít hơn Ninh Xuyên, nhưng cô đã chọn buông tha, còn Ninh Xuyên vẫn đang kiên trì tiếp tục phấn đấu, chỉ duy điểm này thôi, cũng đủ để cô không so nổi rồi.
Nghĩ lại những việc bốc đồng mình từng làm trong công ty trước kia, thật đúng là vừa nực cười vừa hoang đường, Tô Thiên Thiên nhất thời không biết nên dùng từ ngữ nào để hình dung cảm xúc trong lòng mình lúc này, chỉ cảm thấy có một loại cảm giác vừa giật mình vừa hổ thẹn.
Đừng nói là hỏi thăm Ninh Xuyên về chuyện trước kia, ngay cả suy nghĩ thôi cũng thấy khó mà đối mặt với anh được, thế nên Tô Thiên Thiên thu dọn đồ đạc đơn giản, kéo cái va li to đùng của cô, ra khỏi nhà Ninh Xuyên.
Chị hai họ nghỉ phép từ thứ sáu tuần trước, nghỉ một tuần cộng với thứ bảy chủ nhật là chín ngày , du lịch một tuần, hôm nay đang quay trở lại từ núi Thần Nông. Lúc này chắc đang vội vàng về nhà, sau đó thu dọn đồ đạc, nghỉ ngơi chưa được hai ngày đã lại phải đi làm, nghĩ đến đây, Tô Thiên Thiên không khỏi mà cảm thán, đi làm cực khổ lắm mà, hiếm hoi mãi mới được ngày nghỉ lại còn ra ngoài du lịch, du lịch về xong là hết cả ngày nghỉ. Cho nên từ khi lên đại học đến giờ cô chẳng bao giờ đi du ngoạn danh lam thắng cảnh gì cả… Du lịch gì đó, xem hình là được rồi, cho dù mình có đến,, cũng không thể nhớ kỹ được, chẳng phải lại cần nhìn hình sao! Hơn nữa nhiều nới xem ti vi thì thấy đẹp, mà lúc tự mình đi xem, căn bản chẳng ra cái gì.
Lý luận của cô là —– Không đến Trường thành không hảo hán, mới đến Trường thành vã mồ hôi!
Lúc Tô Thiên Thiên nói mớ lý luận này với chị hai họ Âu Dương, lập tức bị phỉ nhổ, “Một là cảm giác chính mắt thấy, một là tự mình tưởng tượng, giống làm sao được!”
“Nhưng em có thể tự thay mình vào mà!” Tô Thiên Thiên đặc biệt tự hào nói.
“Em họ Thiên Thiên có bản lĩnh của mình, thế cũng không tệ đâu…” Anh rể hai Tô Xán tiếp lời.
“Bản lãnh của nó?” Âu Dương tức giận nói, “Bản lãnh của nó là sống buông thả chỉ biết ăn với chơi!”
Vừa nhắc đến chuyện bình thường mình chỉ biết buông thả, cô không kìm được mà nhớ đến những gì Ninh San nói ngày hôm nay.
“…..” Tô Thiên Thiên thở dài, “Dù sao hôm nay em đã bị kích thích gián tiếp rồi, anh chị có kích thích trực tiếp em cũng chẳng để ý đâu.” Vừa nói vừa gục đầu xuống bàn, “Em là một đống củi mục…”
“Ô….” Âu Dương bĩu


Polaroid