Dấu Ấn Của Hoàng Tử Ác Ma (18+)
Tác giả: Mạc Hề Động Kinh
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341789
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1789 lượt.
môi,, có chút giật mình nhìn Tô Xán chồng mình, “Thật là quái lạ, con bé này lúc nào cũng hùng hổ oai phong đi đường của mình, cho rằng chính đạo của người khác đều là lạc lối hết cơ mà!”
Tô Xán nhún vai, “Hai chị em tán gẫu đi, anh đi thu dọn đồ đạc.”
“Anh rể hai thật là tốt…” Tô Thiên Thiên nghẹo đầu nói, “Tìm được người mình thích, không bị người nhà phản đối, hai người tốt nhất là ở đó tự kỷ đi, làm người ta khó chịu, hạnh phúc quá đấy!”
Âu Dương nuốt nước miếng, “Sao hôm nay em buồn thế?”
Tô Thiên Thiên khịt khịt mũi, “Không cẩn thận, máu chó rồi, lại còn nỗi đau thanh xuân nữa….”
“Phụt!”
….
Nghe Tô Thiên Thiên thuật lại chuyện xảy ra mấy ngày qua, Âu Dương không nhịn được thở dài nói, “Bốn ngày nay hình như còn đặc sắc hơn bốn năm qua của em!”
“Chị nghe thấy đặc sắc, nhưng em không đặc sắc đợc như vậy.” Tô Thiên Thiên có chút ỉu xìu nói.
“Nhưng không phải mẹ em lần này đứng chung một chiến tuyến với em sao, hai người hợp lại còn không giải quyết được ba em sao?” Âu Dương đối với bà mợ này có lòng tin tuyệt đối!
Tô Thiên Thiên thở dài, không biết nên nói gì cho phải, đúng vậy, mẹ cô đứng chung một chiến tuyến đối kháng ba cùng với cô, nhưng kết quả sau khi đối kháng là gì đây? Mẹ cô lấy được quyền làm chủ tiền bạc, còn cô có thể lấy được sự tôn trọng mà cô đáng được nhận, dường như đó là một kết cục hoàn mỹ, nhưng sao nghĩ kiểu gì cũng thấy có chút nuối tiếc?
Nếu như bốn năm trước cô dám đấu tranh, nếu như bốn năm trước đấu tranh giành được thắng lợi, nếu thế cô và Ninh Xuyên có phải sẽ không giống như lúc này?
Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có một chữ nếu như.
Thế giới này đâu thiếu các loại “Nếu như”, có thiếu thì thiếu những kỳ tích để cho “Nếu như” biến thành “Thực sự” mà thôi,
Âu Dương dường như có một chút thấu hiểu suy nghĩ của Tô Thiên Thiên, chuyện tình cảm, không phải là tất cả, để vuột mất, vẫn có thể tiếp tục ở bên nhau được. Nhưng thái độ tiêu cực như vậy, dường như không hợp với tính cách của con bé lắm, vậy nên Âu Dương vỗ vỗ lưng Thiên Thiên, “Lên tinh thần đi nào, cho dù nói thế nào, đối kháng với cậu của chị là việc nhất định phải làm! Cho dù không phải vì chuyện kia, thì cũng là vì tôn nghiêm của mình, hiểu chưa, tôn nghiêm ấy! Cho nên ấy, đối đầu với cậu đi, chị tuyệt đối ủng hộ em!”
“Tôn nghiêm à…” Tô Thiên Thiên lại thở dài một tiếng, chớp mắt một cái, đột nhiên nhớ ra cái gì, ngồi thẳng người mở to hai mắt nhìn Âu Dương, “Ba em là cậu ruột của chị sao?”
“….” Âu Dương nuốt nước miếng, “Dĩ nhiên, cậu ruột thật đến không thể thật hơn!”
“A….” Tô Thiên Thiên chép chép miệng, “Ba em thật đáng thương!”
…
Hôm nay là ngày đầu tiên Tô Thiên Thiên và bà Tô bỏ nhà ra đi, dì Lâm cảm thấy cả thế giới bỗng trở nên khác biệt, tuyệt với đến mức kỳ lạ!
Đầu tiên, bà không cần phải nấu cơm, bà chủ và cô chủ đều đến nhà người khác ăn chực, ông chủ lại ăn rất đơn giản, một đĩa rau có thể đủ cho ông ấy ăn ba ngày!
Tiếp theo, ông chủ bình thường đi làm, không ở nhà, trong nhà thì chẳng có việc gì, bà ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, cảm thấy thời gian tràn trề làm sao, cuộc sống mới phấn khích làm sao!
Cuối cùng, cũng là quan trọng nhất, trong nhà bớt đi hai miệng ăn, tiền cơm nước tháng này đột nhiên dư ra nhiều hơn, chờ ông chủ không có ở nhà, gọi đồ ăn ngoài, vừa ăn đồ ăn không tốt cho sức khỏe, vừa xem phim truyền hình, mới thích thú đến nhường nào!
Cho nên, trước mắt có thể thấy, sự ra đi của hai người phụ nữ trong nhà họ Tô chưa mang tới sự khủng hoảng nào cho nhà họ Tô, được rồi, dì Lâm không tính là người nhà họ Tô. Cho nên sau khi ông Tô về đến nhà, đối mặt với chuyện vợ và con gái bỏ nhà ra đi, khủng hoảng tạm thời còn chưa thấy, mà tức giận thì có một đống.
“Hai mẹ con bỏ nhà ra đi! Dám cùng nhau bỏ nhà đi?! Chẳng lẽ mẹ con nó không biết sắp đến kỳ nghỉ hè đắt đỏ rồi, khách sạn không có chỗ nào giảm giá cả sao! Muốn bỏ nhà đi cũng phải tìm lúc mùa du lịch ế ẩm mà đi chứ! Thế này thì xài hết bao nhiêu tiền cho nó vừa đây?”
Dì Lâm hết sức bình tĩnh trả lời, “Bà chủ cầm thẻ đi ngân hàng rút tiền rồi, còn nói chút tiền lẻ đó, không cần quan tâm.”
“Không cần quan tâm! Bà ấy còn dám dùng thẻ của bà ấy à! Mỗi một xu một cắc đều là do tôi đổ mồ hôi sôi nước mắt mơi kiếm được! Sao có thể lãng phí như vậy!” Rất rõ ràng, ông Tô nổi giận vô cùng! Chỉ có điều sự tức giận này, dường như mấu chốt không được đúng cho lắm.
“Ông chủ, bà chủ bỏ nhà đi, không phải đang thương lượng kế hoạch đi du lịch với ông.” Dì Lâm không nhịn được nhắc nhở.
“….” Ông Tô ngẫm nghĩ một chút, lại im lặng một lúc, cuối cùng vẫn không nhịn được nói, “Bỏ nhà đi không phải là đều không mang xu nào đắp báo ngủ ở ga xe lửa sao?”
“…”
Mặc dù không mang theo nhiều tiền, nhưng Tô Thiên Thiên may mắn có thể được đắp chăn nằm ngủ trên cái giường tạm thời ở trong phòng đọc sách của nhà Âu Dương, tình trạng tốt hơn rất nhiều so với tưởng tượng của ông Tô. Chị hai họ gọi điện đến thành phố N hỏi thăm tình trạng của chị cả họ Cố Nhược, Tô Thiên Thiên cũng thuận m