Tác giả: Mạc Hề Động Kinh
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341790
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1790 lượt.
iệng hỏi thăm tình hình của bà Tô, nghe thấy bà ngửa mặt lên trời cười lớn qua điện thoại, “Con biết không?! Mẹ rút hết cả tờ chi phiếu! Ngân hàng lại còn nói muốn rút quá năm vạn thì phải hẹn trước? Hẹn trước cái đầu! Chẳng lẽ mẹ không biết rút ở mỗi ngân hàng một ít sao! Cậu Lâm lái xe bảo mẹ, cậu ta tưởng mình đang lái xe chở tiền, hố hố hố hố….”
“….” Âu Dương đứng bên cạnh nghe điện thoại mà mặt đầy vạch đen, không nhịn được thở dài nói, “Mợ chắc phải chịu khổ nhiều lắm nên mới làm ra chuyện điên cuồng như vậy….”
Tô Thiên Thiên cũng không nhịn được nuốt nước miếng, “Mẹ… mẹ xác định làm thế ba con sẽ khuất phục?”
“Cũng không chắc.” Bà Tô tùy ý nói, “Nhưng mẹ đoán ông ấy sẽ phát điên lên.”
“…” Tô Thiên Thiên kinh hãi, “Mẹ quên ý định ban đầu của chúng ta là gì sao?”
“Ý định ban đầu?” Bà Tô khoát khoát tay, “Quá trình đều là mây trôi, quan trọng nhất là kết quả, phát điên mà nói, cũng là một loại thắng lợi.”
Cúp điện thoại, Âu Dương mặt đầy kích động vỗ vô Tô Thiên Thiên đã đông cứng, “Chuyện đang đi theo phương hướng khó có thể dự đoán và phát triển theo phương thức ngoài sức tưởng tượng của loài người, hưng phấn quá đi mất!”
“Ba em là cậu ruột của chị thật à?”
“Em có muốn trích máu nhận thân không?”
Qua một cuối tuần coi như là nhàn nhã, ngày thứ Hai kinh khủng lại đến, bình thường Tô Thiên Thiên lấy cảm giác thù hận làm động lực để dậy sớm, mà hôm nay loại tình cảm này đã diễn biến vô cùng phức tạp, cho nên cô cứ lăn qua lăn lại trên giường, vừa nghĩ đến chuyện sẽ phải gặp Ninh Xuyên đã thấy có chút hồi hộp.
Đặc biệt sau khi đã biết nhiều chuyện như vậy còn phải gặp lại anh, loại cảm giác này giống như là khi mình vô tình nhìn trộm người khác tắm, sau đó lại còn phải chào hỏi họ, coi như chưa có chuyện gì xảy ra.
“Heo!” Âu Dương gõ cửa phòng, “Nếu em mà không đi với bọn chị luôn thì tí tự mà đi xe buýt nhớ.”
“Dạ…” Tô Thiên Thiên bất đắc dĩ bò dậy.
Anh rể Tô Xán thả hai chị em ở đầu đường cách công ty không xa liền lái xe đi, cô và chị hai họ không nhanh không chậm bước về phía công ty.
“Chào… mọi người!” Tô Thiên Thiên có chút lúng túng chào hỏi bọn họ, chỉ cảm thấy ánh mắt họ có chút khác thường. Theo lý mà nói, chút chuyện riêng của cô còn chưa đến mức bị tất cả mọi người biết chứ?
“Chào cô…” Hân Hân khua khua tay, “Cô tới lấy đồ hả?”
“Lấy đồ?” Tô Thiên Thiên nghi ngờ, “Lấy cái gì cơ?”
“Không phải cô chuyển công tác rồi sao?” Hân Hân nhìn còn có vẻ mù mịt hơn cô.
Tô Thiên Thiên cứng đờ cả người, “Tôi… chuyển công tác?”
Đúng vào lúc cô còn đang kinh ngạc, cửa phòng làm việc của Ninh Xuyên cạch một tiếng mở ra, anh đứng bên trong, trong nháy mắt, bên ngoài bỗng trở nên yên tĩnh lại, “Tô Thiên Thiên” Anh há miệng gọi một tiếng, “Vào đây.” Dứt lời xoay người.
“…” Tô Thiên Thiên chớp mắt một cái, theo lý mà nói hai người bọn họ bây giờ gặp mặt phải rất lúng túng mới đúng, nhưng mà vẻ mặt của Ninh Xuyên giống hệt như cô đã làm chuyện gì có lỗi với anh lắm vậy, cho nên khẩu khí của anh, nghe có chút bất mãn.
Giữa bọn họ có chuyện gì đáng bất mãn sao? Cho dù có thì hai bên cũng đều có trách nhiệm chứ đúng không?
Bởi vì giọng điệu của Ninh Xuyên làm Tô Thiên Thiên có hơi khó chịu trong lòng, nhưng cô vẫn đi theo anh vào phòng làm việc. Ninh Xuyên ngồi ở chỗ ngồi của mình, cô quay đầu nhìn, thấy bàn làm việc của mình đã được dọn dẹp không sót một hạt bụi, đồ đạc cũng đã được xếp hết vào cái hộp giấy bên cạnh, “Bàn của tôi sao lại thế này?”
Ninh Xuyên chỉ nhìn cô, không nói một lời, dường như thừa nhận mình chính là đầu sỏ.
“Anh làm?” Tô Thiên Thiên cất cao giọng.
“Cô còn hỏi?” Ninh Xuyên cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói càng thêm bất mãn hơn trước.
Tô Thiên Thiên vẫn mơ hồ như cũ, lẽ ra đầu óc của cô cũng không đến nỗi quá đần, chuyện này lại gợi lên một chân lý mà giáo viên hồi tiểu học vẫn hay nói —– đầu óc lâu ngày không dùng sẽ bị hoen gỉ! Cô nhíu chặt lông mày, cố gắng nghĩ xem tình huống này rốt cuộc là thế nào, hai người lần cuối gặp mặt là ở nhà anh ta, mà lần nói chuyện cuối cùng là —–
“A! Chỉ vì chuyện đó, anh liền vứt hết đồ của tôi vào trong thùng?! Chỉ vì chuyện tôi ở nhà anh? Không phải anh ra vẻ từng trải lý trí, bảo tôi thoát ra sao, thực tế thì sao, anh mới không thoát ra được ấy! Anh nhìn thấy tôi thấy không được tự nhiên cho nên muốn đuổi tôi đi chứ gì! Anh đừng quên, ai thua là phải làm giúp việc!”
Cô rống liền một hơi, Ninh Xuyên nhìn cô, ánh mắt từ tức giận và bất mãn đã chuyển thành bất đắc dĩ và câm nín, “Đây chính là những gì cô muốn nói?”
“Đúng vậy!” Tô Thiên Thiên ngẩng đầu lên, “Anh đừng tưởng là tôi có ý đồ gì với anh, anh nghĩ nhiều quá, đừng nói là một phòng làm việc, tôi có bị nhốt vào chung một phòng với anh cũng sẽ không có bất kỳ suy nghĩ gì! Anh bớt thiếp vàng lên mặt mình đi! Tôi đã sớm dứt ra rồi, không, chạy thoát mới đúng!”
“Tiếp đi…” Ninh Xuyên gật đầu, hơi nheo mắt, giống như đang nhẫn nại.
Cô chớp mắt một cái