Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Phải Yêu Anh

Lười Phải Yêu Anh

Tác giả: Mạc Hề Động Kinh

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341798

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1798 lượt.

hải nói tối nay muốn xem phim đến khuya sao, em vừa mới tải xuống đấy!”
Một thời gian rất lâu trước kia, trong lòng Ninh Xuyên vẫn luôn ôm theo nỗi bi thương, cái thứ gọi là tình yêu giống như mật ngọt này dường như quá xa vời đối với anh, mà anh cũng rất kiêng dè, hạnh phúc quá lớn thường sẽ mang đến nối bất hạnh càng kinh khủng. Ở bên cạnh Tô Thiên Thiên, dường như tất cả đều trở nên đơn giản, mà anh cũng có thể chôn giấu vết sẹo của mình đi, giống như thực sự đã quên.
Nhưng chỉ cần vết sẹo còn ở đó, cuối cùng vẫn sẽ chạm phải.
Mang theo cảm giác hơi tê dại trên mặt, anh đi thẳng về, bóng đêm còn chưa sâu, trên đường vẫn rất náo nhiệt, anh bước vào siêu thị, đứng bên cạnh giá để đồ ăn vặt, giống như bị đóng đinh ở đó, cho đến lúc có một cô bé đẩy anh một cái, “Anh ơi, anh nhường một chút.” Anh hồi hồn, lùi hai bước, cô bé cười với anh một cái, đưa tay cầm lấy một bọc Cheetos trên giá. nhảy chân sáo quay lại kêu lên với mẹ mình đang đứng cách đó không xa, “Mẹ ơi, mẹ ơi, con muốn ăn cái này!”
Ninh Xuyên thu hồi tầm mắt, mới phát hiện, thì ra Cheetos vị thịt nướng chỉ còn dư lại có một bịch, vừa nãy vẫn còn trong tầm tay anh, mà giờ đây mới chớp mắt đã không thấy tăm hơi.
Có một số việc, đột nhiên như vậy đấy, được mất, chỉ trong nháy mắt mà thôi, chần chừ một chút, tức là còn chưa đủ kiên định, như vậy đánh mất rồi cũng không còn gì để oán trách.
Hai tay trống trơn bước ra khỏi siêu thị, giống như thực sự không có gì cả, chính là bởi vì không có gì cả, nên mới càng không có tư cách để có được thứ gì. Anh đã từng có tất cả, cũng đã mất đi tất cả, ở bên cạnh anh, Tô Thiên Thiên cũng sẽ mất đi tất cả đúng không? Anh có tư cách gì để đòi hỏi cô cũng mất đi nhiều thứ như vậy chứ?
Anh nhắm chặt mắt lại, lông mi hơi ướt.
Bây giờ nghĩ lại, anh không những không thể thoát khỏi hồi ức khi ở bên cạnh Tô Thiên Thiên, mà còn không thoát khỏi nỗi đau trong quá khứ, bản thân anh còn không làm được, sao có thể yêu cầu Tô Thiên Thiên làm được chứ?
Sau khi rống một tràng, Tô Thiên Thiên trợn to cặp mắt có chút cảm giác ươn ướt, cô khịt mũi một cái, “Hai chúng ta đừng ai nói ai nữa, ai, ai cũng không có gì hay để nói hết.”
Quả thực không có gì hay để nói, phải nói là nếu lúc này còn có gì để nói, thì chính là anh có thể hỏi tại sao cô biết được chuyện này. Ý nghĩ vừa xoay chuyển, người biết chuyện này không nhiều lắm, liên hệ với việc sau khi anh về nhà đã gặp Ninh San, Tô Thiên Thiên sao có thể biết được đã rõ ràng, xem ra, quả thực không còn gì để nói.
Trước đó Tô Thiên Thiên vẫn còn đang sợ hai người lúng túng, sự thật chứng minh, bây giờ cô không cần phải lo lắng khó xử nữa, hơn nữa còn là làm một mẻ, khỏe cả đời, bởi vì cô sẽ chuyển công tác.
Thế nên thấy Ninh Xuyên không nói lời nào, cô bước qua ôm lấy thùng các tông, xoay người muốn đi, lại dừng bước, nhíu mày một cái, dường như cảm thấy mình còn làm thiếu một việc gì đó, sau đó nghiêng mặt nói với anh, “Chỗ này để lại cho anh, tôi đi! Anh không cần phải tiễn!”
Lời này nghe rất quen tai, Ninh Xuyên ngẩn ra, hình như bốn năm trước đây anh đã nói với cô như vậy, sau khi phục hồi lại tinh thần, Tô Thiên Thiên đã đẩy cửa ra ngoài rồi.
Khi Tô Thiên Thiên tìm được bàn làm việc ở bộ Sáng tạo sắp xếp đồ đạc của mình lên đó xong, cô vẫn cảm thấy quá đột ngột, một kẻ lười biếng như cô không những làm việc ở đây, lại còn trong thời gian ngắn như vậy đã đổi sang một công việc mới, chuyện này thực sự đủ khác thường.
Ôn Nhược Hà dĩ nhiên là hết sức hoan nghênh sự xuất hiện của cô, mới chỉ nhìn nét mặt của anh thôi, Tô Thiên Thiên đã biết cái gì gọi là “Hớn hở ra mặt”, nhưng chẳng qua kỳ quái nhất là, so với việc nhìn thấy Ninh Xuyên, cô cảm thấy gặp Ôn Nhược Hà còn làm mình lúng túng hơn.
“Thiên Thiên, em thấy vị trí này được không?”
“Dạ, không tệ ạ.”
“Vậy em còn cần gì nữa không?”
“Dạ, tạm thời thì không.”
“Buổi chưa cùng ăn cơm nhé?”
“Dạ, được.”
Sau khi trải qua màn đối thoại nhiệt tình xong, Ôn Nhược Hà mới quay lại phòng làm việc của mình, Âu Dương nhấc chân đạp một cái, cả người dính trên ghế trượt đến sau lưng Tô Thiên Thiên, “Chị bảo này…. em biết đi đâu mà tìm được người tốt như Tổng giám chứ….”
“Tốt thì tốt….” Điểm này Tô Thiên Thiên không thể phủ nhận, “Chẳng qua là….”
“Chẳng qua là cái gì?” Âu Dương bĩu môi, “Chẳng lẽ em nghĩ nếu đứng bên em thì quá đáng tiếc? Chà đạp Tổng giám?”
“…” Tô Thiên Thiên nheo mắt, “Mặc dù em có một chút cảm giác như vậy thật, nhưng không mãnh liệt như chị nói đâu.”
“Chuyện này không quan trọng, quan trọng là đây là người vô cùng thích hợp với em.” Âu Dương nghiêm túc nói, “Đứa lười giống như em, làm gì có thằng đàn ông bình thường nào chịu nổi, mà tổng giám Ôn vừa hay chính là người có thể chịu đựng được em, khó lắm chứ tưởng à!”
Tô Thiên Thiên theo bản năng muốn há mồm nói thực ra thì cũng từng có một người có thể chịu đựng được cô, nhưng lời còn chưa ra tới miêng, chị hai họ Âu Dương đã tiếp tục lẩm bẩm, “Hơn nữa, lấy điều kiện của nhà em, không cẩn thận còn có t