XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Phải Yêu Anh

Lười Phải Yêu Anh

Tác giả: Mạc Hề Động Kinh

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341770

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1770 lượt.

xuống cầm lấy lon nước, cúi đầu đi về phía Ninh Xuyên, nhìn khoảng cách giữa hai mũi chân của hai người được chừng nửa mét, ngừng lại, trao cả Bối Bối và đồ uống cho anh, “Nước mật đào là cho Bối Bối….”
Nếu không thì tìm lý do từ chối? Nhưng Ôn Nhược Hà bây giờ thực sự không có gì để bắt bẻ, vấn đề này nhất thời khiến cho Tô Thiên Thiên khó xử, vậy nên biểu hiện trầm mặc suy tư liền biến thành ngầm đồng ý cuộc hẹn buổi tối.
Vậy thì buổi tối hãy thẳng thắn với Ôn Nhược Hà đi…. Tô Thiên Thiên nghĩ vậy.
Nơi ăn tối rất lãng mạng, hơn nữa Ôn Nhược Hà còn nói là đã đặt chỗ trước, cảm giác quan tâm săn sóc này càng làm cho Tô Thiên Thiên áy náy trong lòng, ngay cả sức lực để nói chuyện cũng biến mất, chỉ tận lực nghe Ôn Nhược Hà nói chuyện, vùi đầu ăn uống.
Ăn được hơi no, Tô Thiên Thiên cảm thấy có một chút sức lực, nên cô lấy dũng khí ngẩng đầu lên, “Cái đó… Tổng giám này…”
“Ừ?” Ôn Nhược Hà ngước mắt, hai mắt trong suốt, “Sao vậy?”
Tô Thiên Thiên nhìn vào đôi mắt kia, nhà hát nhỏ trong đầu liền bắt đầu phát lại những hình ảnh trong ký ức, lần đầu tiên đụng phải Ôn Nhược Hà, anh đã dịu dàng như vậy, mời mình đi ăn cơm, lần thứ hai mình làm sai bị Ninh Xuyên quát mắng, cũng là anh an ủi mình, anh còn giúp mình phí công chuyển công tác…
Cảm giác tội lỗi là đây!! Cô thấy nghèn nghẹn trong lồng ngực, cảm giác tội lỗi thật mãnh liệt!
Tại sao, gặp phải tên bạn trai ti tiện – mối tình đầu của cô lại đau đớn như vậy, đụng phải một đối tượng hẹn hò hoàn mỹ không sứt mẻ lại cũng đau đớn như thế, nội tâm của cô tại sao vẫn luôn trong trạng thái áy náy, ai bảo tình yêu khiến cho tâm tình của phụ nữ trở nên vui vẻ, lòng tràn ngập niềm vui chứ, toàn là bịp bợm hết!
“Em làm sao vậy?” Ôn Nhược Hà thấy cô không nói lời nào, dáng vẻ cau mày rất đau khổ, ân cần hỏi, “Không thoải mái à?”
“Dạ, chút chút…” Tô Thiên Thiên khó khăn đáp lại, đứng dậy hít một hơi, “Em muốn vào phòng rửa tay!”
Rời khỏi chỗ ngồi, Tô Thiên Thiên thở phào một hơi, cảm thấy toàn thân đều thả lỏng, “Quả nhiên là khuyết điểm của mình quá nhiều, tìm một người tốt như vậy, đến ông trời cũng không nhìn được!”
Từ phòng rửa tay bước ra, Tô Thiên Thiên siết tay, bất kể thế nào, nhất định phải nói cho Ôn Nhược Hà, mình tạm thời không muốn nói chuyện yêu đương, không phải là do anh ấy không tốt, mà do mình có quá nhiều khuyết điểm, cần phải thay đổi triệt để, làm người lại lần nữa!
Trong lòng yên lặng suy nghĩ, cúi đầu bước đi, đột nhiên nghe thấy một giọng nói quen thuộc, không, nói chính xác, là dùng giọng nói mà cô quen thuộc nói những lời rất xa lạ, “Hôm nay không ở lại khách sạn với em sao?”
Cô lần theo tiếng nói nhìn, thì ra giọng nói đó truyền đến từ một ngã rẽ, một nam một nữ, nam nhìn qua chừng hơn bốn mươi tuổi, đúng là dân.. giàu xổi tiêu chuẩn, khụ, cái loại có chút thô tục ấy, nữ quay lưng về phía Tô Thiên Thiên, mặc dù không nhìn thấy mặt, nhưng bóng lưng nhìn rất quen mắt.
Người đàn ông cười hơi bỉ ổi, “Ngại quá, hôm nay con gái anh từ nước ngoài về, anh phải về nhà.”
Tô Thiên Thiên nhất thời cứng người, ban ngày ban mặt, trời đất sáng choang, đây chính là đàn ông ăn vụng trắng trợn cùng với tiểu tam đó! Trái tim cô lộp bộp một cái, giọng nói quen thuộc và bóng lưng quen thuộc kia, không phải là… là người mà cô quen kia chứ?
“A… Thì ra là con gái về rồi!” Người phụ nữ hơi nghiêng người, “Aiz, vậy có mình em cô đơn chết đi được…”
Trống rỗng cô đơn á! Tô Thiên Thiên run một cái, mới vừa rồi cô vào phòng rửa tay cũng không chú ý đến người ngồi bên cạnh đâu! Vì không muốn tăng thêm lòng hiếu kỳ và sự hoài nghi của mình, cô quyết định nhanh chóng chạy lấy người, có điều giọng nói của người đàn ông kia vẫn truyền vào trong lỗ tai cô, “Em không về nhà thăm con mình sao? Tên là Bối Bối phải không…”
Tô Thiên Thiên dừng lại, người phụ nữ hừ nhẹ một tiếng, “Thì ra anh thấy em là cái loại mẹ không có trách nhiệm đó, cho nên vẫn là vị kia nhà anh cho anh có cảm giác thân thuộc chứ gì…”
“Đâu phải thế đâu phải thế…” Người đàn ông vội vàng giải thích, “Thật sự là con gái anh về mà.”
“Xem anh khẩn trương kìa.” Người phụ nữ cười một tiếng, nghiêng mặt vươn tay cầm chiếc ly cao cổ, nhấp một ngụm rượu, “Dù sao mọi người ở bên nhau là vì vui vẻ, cần gì phải so đo, con em để cho cậu em trông hộ rồi.”
Nhìn thấy gương mặt nghiêng quen thuộc, Tô Thiên Thiên hai mắt ngấn lệ, chân tướng trần trụi chọc mù đôi mắt chó hợp kim* của cô! Người phụ nữ đó là Ninh San! Là Ninh San đó!
* Ngôn ngữ mạng, xuất phát từ trò chơi WOW (thế giới ma thú), được diễn tả với ý nghĩa khi nhìn thấy các sự vật ngu ngốc, những chuyện bất đắc dĩ sẽ dùng như một cách tự giễu.
Không biết mình mang theo khiếp sợ mà trở lại chỗ ngồi bằng cách nào, Tô Thiên Thiên nghĩ, như thế, tất cả đều có thể lý giải, chị Ninh San, ly hôn, mang theo con đến tìm Ninh Xuyên, hơn nữa tình tình thay đổi lớn, cho nên mới thường xuyên bỏ lại Bối Bối chẳng màng quan tâm, ở chung cùng, cùng một gã giàu xổi đã kết hôn rồi!
Ôn Nhược Hà có chút kỳ lạ nhìn Tô Th