Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lương Tiên Khó Cầu

Lương Tiên Khó Cầu

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341487

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1487 lượt.

n thấy dấu vết năm ngón tay trên mặt Linh Nhạc, khi đó mới giật mình nhận ra mình đã làm gì. Chân run lên, bất giác nàng lùi lại một bước. Trời ạ, nàng vừa làm cái gì thế? Còn tức giận đến mức ra tay đánh người, hơn nữa đối tượng lại là vị tiểu sư đệ kia.
Lời kia sao lại thiếu đạo lý như vậy chứ, nghe ra giống như là đang oán giận Linh Nhạc. Người vừa rồi thật sự là nàng à? Nàng từ lúc nào lại quá phận như vậy. Ngẩng đầu liếc nhìn Linh Nhạc, mặt cũng hồng lên.
Không ai nói gì, không khí đầy xấu hổ.






“Đúng rồi, Linh Nhạc sao hai người lại tới Mộ Tiên Sơn?” Phượng Minh nhìn về phía Linh Nhạc, lại chuyển hướng nhìn sang Thiên Âm bên cạnh.
Linh Nhạc ho khan hai tiếng, áng hồng trên mặt còn chưa kịp giảm bớt, vô tình lại như cố ý đứng chắn trước người Thiên Âm nói :”Chúng ta chỉ là vì tìm lưỡi gà của sáo Vô Ưu, mới tới lấy trúc trong rừng này”.
“Sáo Vô Ưu !” Phượng Minh kinh ngạc, nhìn về Thiên Âm phía sau.
“Sư tỷ đã truyền lại Vô Ưu cho ta.” Linh Nhạc trả lời.
Phượng Minh hiểu rõ cười cười, hơi bất ngờ, theo tính tình của Thiên Âm, không giống như có thể tùy tiện đem vũ khí bản mạng mà sư phụ để lại truyền cho người khác, trừ phi…
Thiên Âm cười gật đầu, cùng nhau bước đi. Nhớ lại bộ mặt đen xì của Diễn Kỳ lúc mới rời đi, người này thật đúng là càng ngày càng khó hiểu. Nhưng bất kể y có kì quái thế nào đi nữa thì cũng không còn liên quan gì tới nàng nữa rồi.
Rừng trúc nhìn như gần ngay trước mắt, nhưng mù mịt, có lẽ là bày trận pháp gì đó, thế nên mấy người đi chừng nửa canh giờ, mới tới trong rừng trúc.
Hỏi qua mới biết, Diễn Kỳ đi tìm Nguyệt Quang hoa trị liệu cho vết thương của Phượng Minh, mới đến Mộ tiên sơn này. Nguyệt quang hoa không thể nhìn thấy ánh mặt trời, tam giới cũng chỉ có nơi u ám này mới có thể tìm được.
Tất nhiên những điều này đều do Phượng Minh tiên tử nói, về phần Diễn Kỳ, từ lúc gặp mặt đã mặt đen, ngoại trừ thúc giục mọi người đi nhanh lên thì không nói gì thêm.
Tử ngọc trúc toàn thân sắc tím, lại trong suốt hoa lệ, trúc này do linh khí nuôi dưỡng mà thành, rất có linh tính. Chỉ là trúc trong khu rừng này vẫn chưa có linh thức, muốn lấy cũng không khó. Không giống Nguyệt quang hoa đã có linh thức.
Linh Nhạc dễ dàng lấy được một đoạn trúc tốt, nhưng tìm cả buổi cũng không thấy dấu vết của Nguyệt quang hoa.
“Nơi đây thực kỳ quái, rõ ràng yêu khí nồng nặc như vậy, nhưng sinh trưởng lại toàn là linh vật.” Linh Nhạc nói tiếp: “Yêu khí ngưng tụ thành khí áp, rõ ràng là có ý thức công kích, lại không cảm giác được sinh khí của yêu vật, cũng không thấy nửa con yêu vật nào.”
Thiên Âm nhớ lại khí áp lúc rơi xuống đất vừa rồi, trên mặt đất bị đốt cháy đen thành hố, lòng càng bất an. Giống như là có cái gì đó sắp xảy ra nhưng lại nghĩ không ra là cái gì.
Nàng muốn nhắc nhở mọi người, trước hãy rời khỏi nơi này đã rồi nói, lại nghe tiếng Phượng Minh vui mừng chỉ về phía trước nói: “Nguyệt quang hoa!”
Cách đó không xa, một đóa hoa trắng thuần như tuyết nở rộ. Thân hoa như sen, từng cánh lại tỏa ra ánh sáng như ánh trăng.
“Mọi người đợi ở đây, ta đi lấy.” Diễn Kỳ trầm giọng dặn dò, đi về phía trước. Vừa tiến bước, luồng yêu khí quen thuộc lại lao tới.
Thần sắc Diễn Kỳ thay đổi, nháy mắt phi thân lên, quả nhiên chỗ y vừa đứng đã bị đánh thành hố to. Y chau mày, không chịu từ bỏ, nhanh chóng tiến về phía nguyệt quang hoa.
Áp lực kia tiếp tục lao tới như ngăn trở, càng đến gần Nguyệt quang hoa, công kích kia lại càng dày đặc. Ngay cả ở ba người Thiên Âm đứng phía sau cũng bị lan tới.
Thiên Âm càng lúc càng bất an, nhìn hố to cháy đen trên mặt đất, cuối cùng nhịn không được tiến lên hai bước, nhìn kĩ. Cây cỏ trong chu vi hơn mười xích đều chết héo trong nháy mắt.
Đây là…
Thiên Âm lập tức có câu trả lời, xoay người thấy Diễn Kỳ đã đến bên cạnh nguyệt quang hoa, đang vươn tay hướng về phía hoa.
“Đừng đụng hoa!”
Đáng tiếc là chậm một bước, Diễn Kì đã ngắt bông hoa đó xuống, nháy mắt, một luồng áp khí bung ra dữ dội. Tiếng nổ lớn vang lên, Diễn Kỳ đứng gần nhất nên bị bắn văng ra trên mặt đất, phun một ngụm máu đen. Đất trời rung chuyển không ngừng.
“ Diễn Kỳ ca ca!” Phượng Minh hoảng hốt hét lên, định chạy lại phía Diễn Kỳ thì bị áp lực đó đánh trở về.
Một tiếng cười quỷ dị từ trong không trung vang lên, nhức nhối cả tai như đánh thẳng vào màng nhĩ. Giữa không trung luồng khí đen kia đang dần dần tập trung lại thành hình.
“ Rốt cuộc đây là cái gì?” Diễn Kỳ đứng dậy, xiêu xiêu vẹo vẹo, y biết là mình đã bị trọng thương. Phất tay tạo ra một kết giới, chống đỡ lại tiếng cười nhói tai kia.
Không lâu sau, luồng khí đen đó đã ngưng tụ thành hình, một nam tử áo choàng đen, trên khuôn mặt chằng chịt những đường kẻ vẽ, cực kì đáng sợ, hắc khí bao phủ toàn thân.
Tiếng cười vừa rồi chính là của y, đôi mắt lạnh lẽo như băng nhìn quét qua bốn người dưới đất, đáy mắt không chút gợn sóng giống như đang nhìn một đống xác chết.
“ Thật cảm tạ các ngươi đã giúp ta thành h


Ring ring