Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lương Tiên Khó Cầu

Lương Tiên Khó Cầu

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341350

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1350 lượt.

t, trở về băng bó sẽ ổn thôi.”
Tự nhiên y lại tức giận ầm ầm nói: “ Cô câm điếc à? Bị thương mà cũng không biết mở miệng nói một tiếng.”
“ Cũng không phải nghiêm trọng gì, không chết được.” Nàng không thèm để ý lắc đầu, nhìn vẻ mặt thâm trầm của y bèn mở miệng nói thêm câu: “ Tạ ơn thái tử quan tâm.”
“ Ngươi!” Bàn tay bên người siết chặt, y nhìn chằm chằm vào ánh mắt của nàng giống như muốn đem nàng bóp chết vậy, trong lòng của nàng y chính là kẻ không để ý tới sống chết của người khác sao?
Thiên Âm cúi đầu, run cả người, rõ ràng những lời nàng nói đều đúng cả mà, sao mỗi câu nói ra đều khiến y tức giận, tốt nhất nàng ngậm miệng im lặng luôn thì tốt.
Diễn Kì hít sâu một hơi, cố gắng đè nén tức giận. Nhìn xuống vết thương ở chân của nàng thở dài nói: “ Ngồi xuống, ta giúp cô chữa thương trước.”
“ Không cần đâu.” Thiên Âm kinh ngạc lùi lại phía sau từng bước. Nhìn bộ dạng như sắp bùng nổ của y, nàng vội vàng giải thích: “ Chúng ta đang ở trong ma trận, nếu sử dụng pháp thuật sẽ bị linh khí phản phệ, không sử dụng thì vẫn hơn.”
Y khẽ nhíu mi, thấy lời nàng nói cũng có vẻ đúng, một lúc mới hết tức giận, xoay người bước tiếp về phía trước. Bước chân cũng chậm lại rất nhiều.
Thiên Âm gắng sức bước theo, ngẩng đầu nhìn quả cầu sáng phía trước, khóe miệng giật giật định mở miệng nói Huyền quang thuật này tốt nhất cũng không nên dùng thì phải, nhưng lại thôi, nhiều lời nhiều sai.
Một đường trầm mặc, đường đi dường như càng thêm dài hơn. Không biết qua bao lâu, ma khí ngày một mạnh mẽ, ngay cả Diễn Kỳ cũng bắt đầu cảm thấy khó chịu.
Thiên Âm cẩn thận xem xét, bất chợt hoảng hốt, nãy giờ chỉ mải mê bước đi mà không để ý quan sát xung quanh, cảnh vật này đúng là không bình thường.
“ Lại làm sao vậy?” Thấy nàng dừng lại Diễn Kỳ bực dọc hỏi.
“ Chúng ta nãy giờ đi theo hướng nào?”
Diễn Kì nhướng mày, giọng nói như thể không thể kiên nhẫn được nữa:
“ Còn phải hỏi, không phải là hướng Nam sao?”
“ Hướng Nam!” Thiên Âm hoảng hốt nói: “ Như vậy nãy giờ chúng ta đã đi được khá xa rồi, nên quay về lại chỗ ban đầu thôi.”
“ Cô nói linh tinh cái gì vây?” Tâm tình Diễn Kì vốn đã không tốt, cố gắng mở miệng dạy dỗ: “ Những người hiểu biết đều rõ khi ở trong mê trận nếu đi về hướng nam tức là đi về hướng bắc.”
“ Nhưng mà chúng ta hiện giờ đang ở trong mê trận của Ma tộc, hơn nữa nếu chúng ta càng đi về phía nam ma khí càng thêm mạnh mẽ. Ma tộc từ trước tới nay không theo bất kì một quy tắc nào, cho nên ta đoán đây không phải là phương bắc.”
“ Ta không hiểu ý cô muốn nói gì, chuyện của Ma tộc cô biết bao nhiêu, đừng ra vẻ đoán này đoán nọ. Phượng Minh vẫn còn trong trận pháp, đừng nhiều lời nữa, nhanh đi tìm kiếm nàng ấy đi.”
Nói xong tiếp tục bước theo hướng nam, thấy Thiên Âm đứng yên không bước, y tức giận quát lớn.
“ Thiên Âm cô đừng có được một tấc lại muốn thêm một thước nhé.”
Không biết phải làm sao, nàng lần này hết sức kiên định, nhìn vẻ mặt tức giận của y, gằn từng chữ một: “ Ngươi lo lắng cho Phượng Minh của ngươi, ta cũng lo lắng cho sư đệ của ta. Chúng ta đã đi lâu như thế rồi đáng ra phải tới nơi rồi mới đúng chứ, bây giờ chỉ có khả năng chúng ta đã đi sai phương hướng.”
“ Sư đệ?” Y hừ lạnh một tiếng, giận dữ nói: “ Nếu không phải ngươi kéo Linh Nhạc tới đây thì sao hắn lại lâm vào tình cảnh khốn cùng này. Thiên Âm, đừng cho rằng ta không biết ngươi đang suy tính cái gì? Linh Nhạc tuổi còn nhỏ, không biết được những toan tính của ngưới, ngươi tốt nhất cách xa hắn một chút.”
Thiên Âm sửng sốt, câu nói của y không phải đầy hàm ý sao, thâm ý khiến nàng lạnh cả người, đột nhiên nàng cười lớn: “ Toan tính? Xin hỏi thái tử ta đã toan tính những gì với hắn hả? Ta đã khiến hắn mình đầy thương tích? Khiến hắn hồn phi phách tán sao?”
“ Ngươi……” Bị nàng cãi lại nhưng y cũng không thể tìm được từ nào phản bác. Trong lồng ngực nỗi tức giận ngày một dâng lên, y chặt tay, hung hăng nói: “ Tốt nhất là cô đừng có tư tâm với Linh Nhạc, nếu không cô cũng biết hậu quả rồi đấy.”
“ Cái gì là không có tư tâm?” Vẻ mặt nàng tựa tiếu phi tiêu nói: “ Ý nói ta không được có tình cảm với Linh Nhạc sao? Thật ngại quá thái tử điện hạ, tâm tư của ta đã rung động rồi, không thể kìm nén được nữa rồi. Ngươi làm gì được ta nào?”
Diễn Kỳ sửng sốt, như không tưởng tượng được nàng lại thẳng thắn nói trắng ra như thế, nhìn vào ánh mắt trong trẻo của nàng như đã bị kìm nén từ lâu. Ánh mắt đó y vốn rất quen thuộc, trong dĩ vãng nàng đuổi theo y chạy khắp tam giới, cũng ánh mắt này, nó thể hiện trong tiềm thức của nàng chỉ tồn tại một thứ duy nhất, tới chết mới buông tay.
Thiên Âm nắm chặt tay mình, nếu lúc trước nàng vẫn mơ hồ cảm xúc của mình dành cho Linh Nhạc thì lúc này nàng đã quá rõ ràng rồi, nàng thích Linh Nhạc. Thích nụ cười xán lạn ấm áp như ánh mặt trời của nam tử đó, thích sự quan tâm thật lòng của y.
Xoay người ngược lại rồi bước đi, nàng không muốn tiếp tục ở đây dây dưa mất thời gian nữa, cái cảm giác bị giẫm đạp sỉ nhục nàng cũng đã quá quen rồi. Cho nên dù có thế