Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lương Tiên Khó Cầu

Lương Tiên Khó Cầu

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341341

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1341 lượt.

ình hài hoàn chỉnh.” Y đột nhiên mở miệng, giọng nói lạnh lẽo tới tận xương tủy.
Thiên Âm cảm giác được một mối nguy hiểm dị thường, đặc biệt là tiếng nói của y hết sức đinh tai khó chịu. Quay đầu lại nhìn thấy Linh Nhạc và Phượng Minh, hai người vẻ mặt đang vô cùng đau đớn.
“ Thanh tâm tĩnh khí, đừng chống cực, cũng đừng dùng thuật pháp, càng chống cự sẽ càng đau đớn đó.” Nàng vội vàng nhắc nhở, Linh Nhạc vừa nghe xong, lập tức bỏ đi kết ấn chống cự, quả nhiên là dễ chịu hơn nhiều.
“ A? Hóa ra cũng có người biết nơi này nếu sử sụng linh khí sẽ bị phản phệ sao?” Tiếng nói của nam tử áo đen như hòa lẫn trong gió, âm u, buốt lạnh. Nhìn về phía Thiên Âm, ánh mắt y híp lại, ánh lên sát khí.
Diễn Kỳ cũng đã ổn định chân khí, lấy bảo kiếm ra vung lên chém về phía nam tử áo đen, nhưng khi mũi kiếm vừa chạm vào luồng khí đen quanh người y thì đột nhiên biến mất.
“Ngươi rốt cuộc là loại yêu quái gì?” Diễn Kỳ nhíu chặt mày, khí đen không tầm thường kia, rốt cuộc là thể loại gì?
“ Yêu?” Nam tử khẽ cười, hừ lạnh một tiếng: “ Đứa nhỏ này, ta không phải là yêu, ta là…..”
“ Là ma!” Thiên Âm đột nhiên nói, chỉ có ma khí mới có thể làm vạn vật khô kiệt như thế.
Mọi người đều sửng sốt, ngay cả nam tử áo đen cũng có vẻ ngạc nhiên, ánh mắt híp lại cười nói: “ Khá khen cho ngươi có mắt nhìn.”
“ Không thể như thế được!” Mặt mày Phượng Minh trắng nhợt, trong truyền thuyết ma tộc luôn tồn tại cùng với những điều vô cùng tà tâm độc ác. Nhưng chẳng phải Ma tộc đã bị hủy diệt rất lâu rồi sao? Bây giờ sao có thể còn tồn tại chứ?.
“ Điều này cần phải cảm tạ các ngươi, đã hái đi đóa Nguyệt Quang hoa, làm cho ta thoát khỏi giam giữ mà thành ma.” Nam tử cười nói: “ Hôm nay ta sẽ không giết các ngươi, nhưng sẽ không để các ngươi thoải mái.”
Nói xong y phất tay một cái, từng luồng khí đen quang người lan tràn khắp không trung, mọi thứ tối đen như mực.
“ Sư tỷ!” Linh Nhạc muốn tiến lên cầm tay nàng nhưng chưa chạm được tới tay Thiên Âm thì tất cả đã bị bóng đen bao phủ, trời đất chìm vào tăm tối.
Thiên Âm gọi vài tiếng cũng không thấy ai đáp lại. Đây có thể là do trận pháp của Ma tộc, trước kia sư phụ có dạy nàng không ít trận pháp nhưng mê trận của Ma tộc nàng lại không tìm hiểu sâu, đành phải lần mò bước đi từng bước.
Bây giờ nàng chỉ là người phàm, trong cơ thể vẫn còn trọc khí, cho nên ma khí đối với nàng mà nói cũng chỉ làm cho hô hấp khó khăn đi một chút mà thôi, nhưng đối với tiên nhân thì nó lại không khác gì độc dược.
(* Trọc khí: Khí đục, bẩn, nhơ nhuốc)
Vì thế nàng càng lo lắng hơn, đi nhanh về phía Linh Nhạc, tuy đã nói với y không chống cự thì sẽ không bị linh khí phản phệ. Nhưng nếu thời gian kéo dài thì không chắc có thể đảm bảo an toàn.
Về Ma tộc, nàng quả thật hiểu biết quá ít, năm đó có nghe sư phụ ngẫu nhiên nhắc tới mà thôi, người chỉ nói Ma tộc trước nay luôn ‘ tùy tâm sở dục’ , làm việc không hề theo một quy tắc nào. Hễ đi tới đâu thì nơi đó vạn vật khô kiệt, một ngọn cỏ cũng không tồn tại.
Nàng cũng từng ngây thơ hỏi rằng nếu như gặp Ma tộc thì phải làm sao.
Lúc đó vẻ mặt Sư phụ rất nghiêm túc, người chỉ nói một chữ: Chạy!
Ngày ấy nàng còn cảm thấy may mắn vì thế gian đã không còn chủng tộc đáng sợ đó. Vậy mà không ngờ rằng hôm nay nó lại sờ sờ xuất hiện trước mặt nàng.
Phải mau chóng tìm ra Linh Nhạc mới được.
Hít sâu một hơi, bước đi vào sâu trong phía bóng đen dày đặc, mê trận này cho dù có lợi hại thế nào thì chắc chắn cũng sẽ tìm được điểm yếu của nó.
Nàng dò dẫm bước từng bước hơn nửa canh giờ, đột nhiên chân bị túm lấy kéo ngã, không biết là thứ gì, vừa ấm áp, vừa đau đớn. Nàng không nhịn được mà khẽ rên một tiếng.
“ Ai?” Giọng nói vội vàng từ bên cạnh vang lên, sau lưng lộ ra một tia sáng mờ nhạt:
“ Phượng Minh, có phải nàng không?”
Thiên Âm quay đầu lại đã thấy Diễn Kỳ đang vội vàng bước tới, phía sau là một quả cầu ánh sáng. Nhìn thấy người trên mặt đất là Thiên Âm, y nhíu mày: “ Là cô!”
“ Thái tử điện hạ.” Nàng khẽ gật đầu xem như hành lễ.
Vẻ mặt y càng khó coi, nắm chặt tay rồi mới đưa tay về phía nàng, nói: “ Đi đứng thế nào lại vấp ngã hả?”
Thiên Âm nhìn cánh tay phía trước, do dự một hồi vẫn không đưa tay ra nắm. Y càng lúc càng trầm mặt, nàng đành phải bắt lấy tay y lấy đà đứng dậy, thấy ánh mắt người kia lộ vẻ lo lắng, nhìn quanh tìm kiếm.
Biết y là đang lo lắng cho ai, Thiên Âm nhẹ nhàng nói: “ Ma khí này chỉ cần không gắng sức chống đỡ thì sẽ không phải chịu đau đớn gì. Phượng Minh và Linh Nhạc đã biết nên chắc sẽ không có việc gì đâu.”
Y quay đầu nhìn lại, vẻ mặt vừa mới dịu đi một chút lại tiếp tục đen thui, hừ lạnh một tiếng, bước đi về phía trước, Thiên Âm xấu hổ nên đành im lặng không nói. Cúi đầu nhìn xuống chân mình, quả nhiên, chảy máu rồi. Nàng khẽ hít một hơi, tập tễnh bước theo.
“ Chân làm sao vậy?” Như cảm nhận được bước đi của nàng có vẻ khác thường, y đột nhiên quay lại hỏi.
Thiên Âm giật mình đứng lại, suýt nữa thì đâm vào y, vội vàng lui về phía sau từng bước nói: “ Bị thương nhẹ một chú


Disneyland 1972 Love the old s