Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Luyện Yêu

Luyện Yêu

Tác giả: Hoàng Mặc Kỳ

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341692

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1692 lượt.

ây, hôm đó anh nhất định phải nhớ gọi tôi đấy!”
Thẩm Nhân Kiệt nhận thấy cô căng thẳng như thế thì chọc: “Yên tâm, cô không quan trọng thế đâu. Hôm ấy cô không phải là cô dâu mà chỉ là phù dâu thôi.”
Thẩm Đình có vẻ không vui: “Anh cũng yên tâm, hôm đó anh cũng không phải chú rể, mà là sói đuôi to.”
Sáng hôm đó, Thẩm Đình cố ý đặt những ba chiếc đồng hồ báo thức, vừa đến giờ thì tiếng chuông đồng loạt réo vang, làm Thẩm Đình giật mình lăn ngay xuống đất. Thời gian vốn dư dả, nhưng vì tắc đường, mắc kẹt trong dòng xe không nhúc nhích được, thấy thời gian cứ dần dần trôi đi, Thẩm Đình đợi đến nỗi tóc xanh cũng hóa đầu bạc, điên cuồng trong xe: “Cậu nên học làm Spider Man đi, xe mà gặp lúc gấp gáp thì có thể mọc cánh bay.”
Thẩm Nhân Kiệt lại tỏ ra chấn tĩnh: “Thế à? Thế thì tôi sẽ bị cảnh sát đuổi bắt cho xem.”
Đến đầu đường, Thẩm Đình xuống xe vẫy taxi, hai người chia ra chạy đến chỗ cô dâu và chú rể, khó khăn lắm cuối cùng cũng đến nơi, mặt trời đã lên hẳn, mà to hơn cả mặt trời là cú lườm nguýt của Cao Hiểu Vi.
Thẩm Đình vội vàng giải thích để chuộc tội: “Trời đất ơi. Đúng là không tưởng tượng nổi. Lần này không phải kẹt xe, mà là kẹt đêm động phòng hoa chúc của cậu ấy.”
Cao Hiểu Vi vẫn không tha: “Cậu lại dám đến muộn trong ngày kết hôn của tớ, mới là không tưởng tượng nổi thì có.”
Thẩm Đình khoát tay, đùa cợt: “Được rồi được rồi, lần sau chắc chắn sẽ không thế nữa.”
Cao Hiểu Vi thấy có gì đó không ổn, thò tay ra cấu cô: “Lần sau nào? Cậu nói lần sau nào hả?”
Tuy hôn lễ khá cấp tập vội vàng, nhưng nhà họ Lý rất trọng lễ tiết, vẫn yêu cầu mọi thứ đầy đủ. Hơn nữa bạn bè lại đông, nên buổi trưa đãi tiệt, buổi tối cũng đãi tiệt. Hiếm hoi lắm mới kết hôn nên Cao Hiểu Vi đương nhiên phải thỏa mãn cơn nghiện được làm cô dâu của mình, buổi trưa hôn lễ theo kiểu Âu, buổi tối lại là tiệc theo kiểu Trung, cô nàng đặc biệt chuẩn bị hai bộ trang phục chính, một bộ váy cưới, một bộ xường xám. Váy cưới xếp tầng tầng lớp lớp, mấy ngườ xúm vào khó khăn lắm mới mặc được váy cho cô nàng, Cao Hiểu Vi nhìn gương vẻ quyến luyến, nói: “Thà mặc váy cưới cả đời cho xong.” Không cần quan tâm đến cơm áo gạo tiền, mãi mãi sống trong thế giới lý tưởng.
“Đừng nằm mơ nữa, chú rể sắp đến rồi đó.” Thẩm Đình kéo mạnh bạn mình.
Quả nhiên chú rể đã đến ngay sau đó, bọn Thẩm Đình đứng vây quanh cửa, không để chú rể vào theo tập tục kỳ quặc, Thẩm Đình cười vui vẻ nhất, người anh ta muốn cưới là bạn thân nhất của cô, thấy bộ dạng mồ hôi mồ kê đầm đìa hiếm có của anh ta, giờ phút ấy cô cũng thấy hạnh phúc thay Cao Hiểu Vi. Đang cười như gió xuân thì trực giác mách bảo có người luôn nhìn mình, cô nhìn về phía đó, là Thẩm Nhân Kiệt vận bộ Âu phục xám bạc rất đĩnh đạc, tìm một người như thế làm phù rể rất không tốt, vì người không biết gì lại tưởng anh mới là chú rể! Thẩm Đình bị nhìn đến mất tự nhiên, lại chọc ghẹo chú rể, nhưng anh vẫn nhìn mãi khiến Thẩm Đình cuối cùng cũng không chịu nổi, ra hiệu cho anh đừng nhìn nữa, nhưng anh như không nghe thấy gì, chỉ nhìn cô chăm chú không rời mắt, như thể Thẩm Đình cô mặc bộ lễ phục chính là cô dâu vậy, Thẩm Đình hùng hổ lườm anh một cái rồi bỏ mặc, không quan tâm nữa.
Cuối cùng mọi người đã đùa giỡn đủ, đều quay lại hỏi Thẩm Đình: “Thẩm Đình, cậu còn điều kiện gì không?”
Thẩm Đình cười khúc khích: “Đương nhiên, tôi còn có một điều kiện rất lớn nữa.”
Lý Đại Dũng tuy trong tên có chữ Đại, nhưng lúc này đây anh ta thật sự ghét cái chữ đó.
Thẩm Đình lại bảo: “Anh không nhận lời tôi thì hôm nay không cưới được cô dâu đâu”
Thẩm Nhân Kiệt lên tiếng thay anh ta với vẻ rất phóng khoáng: “Cô có điều kiện gì cứ nói, chúng tôi chẳng có gì phải sợ cả.”
Thẩm Đình phớt lờ anh: “Không liên quan đến cậu, cậu đang lo chuyện thiên hạ à.”
Mọi người thấy có trò vui để xem nên lại bắt đầu đùa giỡn ầm ĩ, giống như đội cổ vũ trong các cuộc thi thể thao ở trường vậy.
Thẩm Nhân Kiệt tiếp tục kẻ cả: “Không nói thì chúng tôi xông vào trong đấy nhé.”
Kéo Lý Đại Dũng định xông vào hì cả một đám đàn bà con gái liều mạng ngăn cản, có thể thấy hai bên đang chơi trò “cá quẫy rách lưới”.
Thẩm Đình nói: “Thực ra điều kiện này của tôi rất lớn nhưng cũng rất đơn giản, tôi muốn anh thề rằng cả đời này sẽ đối xử tốt với Cao Hiểu Vi, không bao giờ bắt nạt cô ấy.” Hôn lễ là truyện cổ tích, còn cưới xong sẽ là hiện thực.
Lý Đại Dũng nói mà không hề do dự: “Tôi thề, tôi sẽ mãi mãi đối xử tốt với cô ấy, cả đời này không bắt nạt cô ấy.”
Thẩm Đình vỗ tay: “Tốt lắm, mọi người đã nghe rồi đó, anh phải làm được vậy đấy, vậy mau vào đón cô dâu đi.” Mọi người cũng vỗ tay, muốn tung hoa mà tiếc là hai bên không chuẩn bị đạo cụ, lúc đó mới chịu để cho hai người họ sau khi trải qua đủ mọi khó khăn vất vả được đoàn tụ.
Một đoàn xe lao vút trên đường phố, ánh nắng lấp lóa, khắp nơi là những vệt sáng bạc vụn vỡ. Trong thành phố không được đốt pháo nên đoàn xe cố tình chọn một con đường khá xa, vượt ra khỏi thành phố đến một thị trấn nhỏ, mười mấy chiếc xe chiếc nào cũng có một thùng phá


XtGem Forum catalog