XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Luyện Yêu

Luyện Yêu

Tác giả: Hoàng Mặc Kỳ

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341690

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1690 lượt.

, cô dâu xinh hơn Trương Mạn Ngọc…” Những lời tâng bốc lộ liễu cứ thế phát huy hết công suất.
Những lời sáo rỗng vẫn sống được là do mọi người thích nghe, bạn bè phía dưới bắt đầu ồ lên trêu đùa, đòi tân nhân biểu diễn tiết mục, Lý Đại Dũng cũng đã chuếnh choáng say, MC hào hứng bắt hai vợ chồng họ biểu diễn cảnh Trư Bát Giới cõng vợ.
Thẩm Đình cảm thấy tay Cao Hiểu Vi hình như run lên một chốc, sắc mặt có vẻ nhợt nhạt. Thẩm Đình làm sao không hiểu được bạn mình, nên vội vàng nắm chặt tay cô. Nếu đã đến nước này rồi, thì đừng thừa nhận bản thân lạc đường!.
Bát Giới mới cõng cô dâu cũ đi quanh một vòng, khiến rộ lên từng tràng cười, giống như những chiếc lá rẫm rạp đang rung rinh trên mỗi gốc cây, còn trái tim Thẩm Đình lại là gốc cây đã rụng mất lá.
Tiệc cưới đã trôi qua được một nửa, lại bắt đầu kính rượu, đi hết bàn này đến bàn khác, Thẩm Đình vẫn uống cạn rất hào sảng, cũng mặc kệ mình có thắng nổi không mà tahy bạn uống gần hết rượu. Đương nhiên dù uống đến mức tai bắt đầu ù ù, cô vẫn có thể cãm thấy một số vị khách đang chỉ chỉ trỏ trỏ cô và xì xầm bàn tán. Thẩm Đình biết họ đang bàn luận điều gì. Cao Hiểu Vi đã là một cô dâu “Lớn tuổi”, mà lại có người cùng tuổi làm phù dâu, đúng là một cảnh nổi bật trong hôn lễ. Thẩm Đình hiểu rõ lý luận của bọn họ, kết hôn có hạnh phúc hay không là một chuyện, nhưng con người hễ ba mươi mà chưa kết hôn thì bị người ta xem là bia đỡ đạn cũng đáng kiếp, không nghi ngờ xu hướng tình dục của bạn đã là nể mặt bạn lắm rồi. Thế là Thẩm Đình loáng thoáng nghe thấy những từ mà cô nhạy cảm “gái già”, “không gả đi đâu được”, v.v… đúng là ôm đầy một bụng tức.
Những cô gái trẻ ngồi chung một bàn, tỏ ra rất hứng thú với phù rể, cứ tìm đủ mọi cách hỏi thăm tin tức của anh, muốn tạo ra một hôn lễ tiếp theo. Đáng ghét là, khi họ khen phù rể đẹp trai cao ráo, thì đồng thời cũng không quên lôi cô ra để so sánh đối lập, không ngừng truy hỏi phù rể phù dâu vốn dĩ phải trông có vẻ đẹp đôi, mà tại sao bây giờ lại khác biệt nhau đến thế. Sự thực đương nhiên không tới nổi đó, rõ ràng là do quy luất cùng dấu đẩy nhau, trái dấu hút nhau mà thôi. Có điều, Thẩm Đình vẫn rất bực bội quan sát Thẩm Nhân Kiệt, được thôi, càng bực bội hơn mà thừa nhận rằng tên any2 vẫn còn có chút hấp dẫn.
Còn có một bàn là đại bản doanh của các bà cô, có lẽ thường ngày rãnh rỗi, ngoài việc béo phì ra thì lại đi mai mối cho người khác. Thế là nhìn thấy Thẩm Đình vẫn còn độc thân, bất giác cảm thấy cô đã làm vấy bẩn đạo đức nghề nghiệp thần thánh của họ. Thẩm Đình tiến lại, vừa đúng lúc nghe thấy mấy người đó đang huyên thuyên lộ liễu: “Sao cô ta lại có thể làm phù dâu nhỉ? Trông cũng đến hai mươi chín rồi còn gì, chưa chịu lấy ai nữa à? Con gái bây giờ thật đáng sợ, có phải là có tật xấu gì không?” Vừa nói vừa lắc đầu, vì mặt mập phị nên lúc lắc lư càng giống như trống bỏi.
Thẩm Đình say đến nỗi đầu nặng chân nhẹ, trong cả buổi tiệc chẳng mấy ai khen ngợi cô, nghe câu đó thì như lửa bị châm thêm dầu, nhưng vì là hôn lễ của Cao Hiểu Vi nên cụng không tiện nổi giận, chỉ nói: “Cháu làm phù dâu thì có gì là lạ dâu. Con người cháu thích được làm phù dâu đấy.”
Mấy bà cô đó muốn trút giận thay cho bố mẹ của cô, nên cứ giở giọng trách móc mãi: “Cháu xem chị em cháu đều lấy chồng hết rồi, bố mẹ cháu chắc đau lòng chết đi được, cháu khôn muốn làm cô dâu mà lại đi làm phù dâu à? Suy nghĩ kiểu gì thế?”
Thẩm Đình dửng dưng: “Có gì lạ đâu, sau này dì kết hôn cháu cũng có thể làm phù dâu cho dì.”
Mấy bà cô kia đều hít một hơi, nhìn thấy người trí tuệ có hạn là cô như nhìn quái vật: “Các dì đây đã kết hôn từ lâu rồi.” Chẳng lẽ cô không nhìn ra?
Thẩm Đình lại nói vẻ phóng khoáng: “Kết hôn rồi thì có thể ly hôn rồi kết hôn lại mà, dù gì bây giờ kết hôn cũng không phải chuyện đặc biệt thần thánh gì lắm.”
Cuối cùng đã nhìn thấy các bà cô đó đỏ mặt tía tai, giận đến mức suýt nữa thì phun cả máu ra, cô hí hửng bỏ đi. Thực ra Thẩm Đình cô đã gặp những người đàn bà nội trợ ấy từ lâu rồi, nhưng hôm nay cô thật sự là rất… rất không vui.
Đến khi hôn lễ kết thúc, mọi người cùng chụp hình, Thẩm Đình đã díp mắt lại như muốn ngủ gục ngay tại chỗ. Cao Hiểu Vi rất lo, đòi đưa cô về nhưng Thẩm Nhân Kiệt khoát tay bảo: “Không cần, tôi đưa cô ấy về là được.”
Thẩm Đình cũng huơ tay theo, cười hì hì: “Không cần đâu, hai người phải động phòng hoa chúc chứ.”
Mặt Cao Hiểu Vi đỏ lựng, Lý Đại Dũng cũng nói để Thẩm Nhân Kiệt đưa cô về là hoàn toàn có thể yên tâm được, Cao Hiểu Vi mới chịu bỏ suy nghĩ đó, chỉ ôm lấy Thẩm Đình, khẽ an ủi: “Đừng lo, mộng đẹp của cậu sẽ trở thành sự thật, bạn thân yêu nhất của tớ, mọi chuyện của cậu sẽ thuận lợi mà.”
Thẩm Đình nghe cô nói thế, không phân biệt rõ là cảm động hay khó chịu nữa, bỗng thấy không chịu nổi, bèn vẹt mọi người ra. Đi nhanh đến cổng, mà lại đi rất loạng choạng, Thẩm Nhân Kiệt vội vàng đến đỡ lấy cô.
Ra khỏi cổng, gió đêm lành lạnh thổi qua, Thẩm Đình rùng mình một cái, bỗng đầu óc tỉnh táo hẳn, thấy Thẩm Nhân Kiệt bên cạnh thì hỏi: “Chúng ta đi đâu đây?”