Tác giả: Hoàng Mặc Kỳ
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341687
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1687 lượt.
o, người trên xe dùng bật lửa châm pháo rồi ném ra ngoài cửa sồ, mười mấy phong pháo nổ cùng một lúc, xác pháo hồng bay khắp nơi, mặt đất như sắp bị nổ thành từng hố nhỏ, âm thanh càng vang dội vui tai. Rất nhiều người trên phố đều chú ý nhìn theo, đối với miền quê mà nói, hôn lễ này có thể nói là rất hào nhoáng xa xỉ.
Cao Hiểu Vi xúc động đến mức nói luôn miệng, trong tiếng pháo, Thẩm Đình không nghe rõ cô đang nói gì, chỉ biết cố quá vui sướng. Cũng phải, thật sự giống như đang khua chiêng gõ trống tuyên cáo rằng đã vạch rõ giới hạn với quãng đời u ám trước đó, từ đây sẽ lao về phía tương lai rực rỡ náo nhiệt. Cả buổi hôn lễ chính là một bức tường hoa. Đang nổ tung những đóa hoa hồng đỏ diễm lệ không nhìn thấy điểm dừng, hơn nua84 biển hoa vẫn kéo dài mãi mãi, xa tít tắp…
Thẩm Đình đi kính rượu từng bạn với nhân vật chính, Thẩm Nhân Kiệt đỡ rượu hộ Lý Đại Dũng, còn Thẩm Đình hầu như phải uống hết rượu cho Cao Hiểu Vi, Thẩm Nhân Kiệt cau mày nói khẽ: “Cô đừng uống nhiều thế, buổi tối còn tiệc nữa.”
Thẩm Đình không muốn bị cụt hứng, cô ngật ngưỡng lẩm bẩm: “Không sao, chỉ là rượu thôi mà, sợ gì, chị đây biết uống.”
Giữa đám đông thế này, Thẩm Nhân Kiệt thât sự bó tay với cô.
Đến khi tiệc trưa đã tàn, Thẩm Đình đã mặt đỏ bừng bửng, Cao Hiểu Vi định đưa cô đi ngủ một chút thì thấy Thẩm Nhân Kiệt chạy đến chỗ họ, sau đó đưa thuốc giã rượu cho cô, nói: “Nhớ cho cô ấy uống, hôn lể này của chị thật giống chiến trường, còn cô ấy là tốt thí.”
Cao Hiểu Vi thấy anh lo lắng như thế thì bất giác thấy vui, nói: “Còn anh thì là quân mã theo sau.”
Hôn lễ này cũng đúng là một trận chiến thật. người kết hôn trước thì sung sướng, sau thì chịu khổ. Niềm vui quả nhiên đều phải trả giá, mà lần này cái giá phải trả quá thảm. Mấy người mới chợp mắt một tý đã phải dậy thay quần áo chuẩn bị cho bữa tiệc tối. Thẩm Đình ngủ một giấc dậy đầu đau như búa bổ, mãi lâu sau mới nhìn rõ phương hướng. Vội vã chạy vào phòng vệ sinh rửa mặt thay trang phục.
Cao Hiểu Vi và mấy người khác đứng ngoài đợi cô. Di động của ai trên bàn đang kêu réo inh ỏi, báo có tin nhắn đến, Cao Hiểu Vi lại gần thì thấy thì ra là di động của Thẩm Đình bỏ quên trên bàn, vội đến lấy giúp cô để khỏi đánh mất. Bất cẩn bấm nhầm vào nút mở, tin nhắn lập tức hiện ra, mà càng không ngờ nữa là, đó là tin nhắn của Bát Giới. Tin nhắn bằng chữ Tống màu đen nho nhỏ, rất giống tính cách của anh ta, bảo thủ và dễ dàng thỏa mãn: “Tôi đứng lẫn trong đám người nhìn thấy đoàn xe cưới rực rỡ, như một giấc mộng vậy. Chắc chắn cô ấy rất vui sướng, thực ra chưa đến giờ phút đó thì tôi vẫn còn tự lừa dối chính mình, vẫn còn hoang tưởng rằng đến phút cuối vẫn sẽ xoay chuyển được tình thế…Tôi nhìn thấy cô ấy trong xe, nhưng cô ấy không nhìn thấy tôi, không phải tôi muốn quấy rối cậu, chỉ đột nhiên muốn tìm ai đó để tâm sự, tìm đi tìm lại cũng chỉ có cậu.”
Đến giờ phút này rồi mà anh ta vẫn yếu đuối, đúng là hết thuốc chữa. Cao Hiểu Vi rất đau lòng. Nhưng cô biết quyết định của mình là đúng, bàn tay cầm điện thoại run lên, cô thở dài, những âm thanh chúc tụng đúng lúc này lại rộ lên, không ai chú ý đến tiếng thở dài nhẹ như không ấy. Cô nghĩ, xem như cô cũng thật lòng yêu mọi người rồi, bây giờ lại có thể kết hôn hoành tráng như vậy, cuộc đời cũng đã viên mãn. Tình yêu là tình yêu, hôn nhân là hôn nhân, hai thứ quá khác nhau, cô phân biệt rõ, không có gì đáng để tiếc rẻ. Cô vội vàng bấm một tin nhắn: “Cô ấy rất ổn, mọi thứ đều đã thành sự thật, nếu đã chia tay thì phải lãng quên. Cậu cũng nên nghĩ cho cuộc sống sau này của mình rồi, đừng liên lạc với tôi nữa, tôi không trả lời nữa đâu.”
Sau đó cô xóa hết cả hai tin nhắn. Cuối cùng điện thoại cũng đã im, và đột nhiên xung quanh cũng tĩnh lặng hẳn. Di động cầm trên tay rất lâu mà anh ta vẫn không nhắn lại, không bao giờ nhắn lại nữa.
Thẩm Đình ra khỏi phòng vệ sinh, Cao Hiểu Vi đưa điện thoại cho cô. Thẩm Đình nhìn rồi hỏi: “Hình như lúc nãy nghe báo tin nhắn à?”
Cao Hiểu Vi lắc đầu vẻ bình thản: “Không có!”
Thẩm Đình nghiên đầu, ngỡ mình nghe nhầm nên cũng không để tâm, ngước lên thấy mắt bạn mình ươn ước như có ngấn lệ thì hỏi: “Sao, cậu khóc à?”
Cao Hiểu Vi cố gắng lườm cô một cái: “Đang yên đang lành tự dưng tớ khóc làm cái gì? Thật là, chỉ là mệt quá thôi.”
Nói cũng phải, vốn dĩ tân hôn và chia tay người nhà đều nước mắt đầm đìa lưu luyến không rời, mà nhà họ lại vui mừng hỉ hả, mẹ cô miễn cưỡng nặn ra vài giọt nước mắt, hoàn toàn là mừng rỡ mà tiễn biệt, mọi người đều biết cô đang tiến về phía tương lai tốt đẹp, còn nhà gái từ đó cũng có thêm hậu thuẫn vững chắc, hai thứ đều có đủ, không có chuyện gì đáng phải buồn thương
Buổi tối lại đãi mười mấy bàn tiệc, Thẩm Đình là người không sợ rượu như thế mà nghĩ đến còn thấy kinh hoảng, cũng không còn tâm trí đâu quan tâm xem đó là nước mắt của bạn mình hay bản thân cô bị hoa mắt nữa
MC chuyên nghiệp vẫn đọc những lời thoại ngàn năm không đổi một cách thâm tình sâu sắc: “Hôm nay một đôi giai nhân đã nên duyên vợ chồng…Chú rể đẹp tựa Lưu Đức Hoa