Tác giả: Lưỡng Khỏa Tâm Đích Bách Thảo Đường
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341467
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1467 lượt.
i giúp đỡ người khác. Vậy mà trước mặt lãnh đạo, không một ai nói đỡ, đơn giản vì họ hi vọng sẽ loại bớt được một đối thủ cạnh tranh như cô.
“ Xin lỗi, tôi không rảnh”. Khúc Phương nói xong, bê chậu Phú Quý bỏ đi, để lại trên mặt Kim Lệ Đồng vẻ tức giận tột cùng. Cô ta vốn nghĩ Khúc Phương vẫn như trước, vẫn giữ thói quen dọn dẹp trước khi vào việc, hôm nay cô có xinh đẹp hơn mọi khi nhưng tính cách chắc không có gì thay đổi. Không ngờ Khúc Phương lại dám từ chối trước mặt nhiều người, làm cô ta xấu hổ như bị tát.
Khúc Phương bê cây bỏ đi không thèm liếc nhìn Kim Lệ Đồng lấy một cái. Tính cách Khúc Phương tuy hiền lành, ôn hòa, không có nghĩa là cô không biết mang thù. Nhớ lại ngày đầu tiên luân hồi, chính cô ta đã giở giọng chua ngoa nói xấu Khúc Phương. Trước kia cô ta tỏ ra mềm mỏng, ngọt ngào, luôn mồm gọi chị Khúc, chị Khúc, còn khen trang phục của cô khá kín đáo, thay cô oán trách lãnh đạo làm việc lâu năm như vậy mà vẫn không được thăng chức. Vậy mà sau lưng cô, nhanh chóng thể hiện rõ bộ mặt thật. Chính miệng cô ta chê bai quần áo của Khúc Phương không khác gì bà ngoại ở quê. Khi bị Vương quản lý giở trò, cũng chính cô ta là người đổ thêm dầu vào lửa: “ Hóa ra chị Khúc là loại người như thế. Bình thường giả vờ đoan trang, ai ngờ kết hôn rồi mà lẳng lơ. Vương quản lý còn chưa có vợ đấy”. Giọng nói chua ngoa của Kim Lệ Đồng, Khúc Phương sẽ không bao giờ quên, đúng là lúc khó khăn mới hiểu rõ lòng nhau, cũng may là chưa muộn.
Trước khi công ty bị thu mua, cấp trên giao nhiệm vụ cho mỗi nhân viên cấp dưới phải hoàn thành chỉ tiêu. Căn bản lãnh đạo không mấy kỳ vọng nhân viên của mình sẽ thực hiện được, huống chi công ty cũng bị thu mua rồi nên tâm lý không được mặn mà cho lắm. Khúc Phương xem lại thông tin khách hàng, nội dung không có mấy, xem ra mọi việc tiến triển không khả quan. Cột ghi phương thức liên hệ trống không, trên đó trơ chọi duy nhất cái tên: Hác Kiến Hồng.
Tạm biệt
Đây là lần thứ ba Khúc Phương nhìn thấy cái tên này. Lần đầu tiên là trên tờ danh thiếp mà cô đã vất đi. Lần thứ hai cũng trên tờ danh thiếp, nghe nói có giá trị khá lớn. Lần này cô không ném đi nhưng cũng không thể giữ lại vì tất cả đồ đạc sang ngày thứ hai luân hồi đều tự động biến mất. Số điện thoại kia cô có nhớ, đúng là kiểu cách của người lắm tiền, dùng toàn số 8 làm số di động, chỉ liếc qua là nhớ ngay được. Lúc đó cô không hề nghĩ sẽ có ngày mình phải gọi điện cho Hác Kiến Hồng. Cô không có danh thiếp, sợ khi gặp anh, anh sẽ không nhận ra. Gọi điện cũng không được, lại là điện thoại cá nhân nữa, xem ra không dễ giải thích, cô muốn suy nghĩ một lúc trước khi tìm cách liên lạc.
Đám đồng nghiệp đang đứng bàn tán, thấy cô về chỗ ngồi liền giả vờ rối rít ra vẻ bận rộn. Khúc Phương không lo lắng đến thành tích bởi cô không quá tin tưởng vào việc sẽ hoàn thành bản danh sách khách hàng. Nhưng cô biết mình có ưu thế về thời gian, một ngày không được thì hai ngày, hai ngày không được thì ba ngày, lúc nào cô cũng có cơ hội cho riêng mình. Giống như trước kia, mỗi lần chồng cô nói ở đâu có món gì ngon, Khúc Phương sẽ tìm mọi cách để tìm tòi thử nghiệm đến khi ra được sản phẩm có mùi vị giống như thế, ngon không khác nhà hàng mới thôi. Đôi khi con người không phải không muốn cố gắng, chẳng qua là cố tình sai lầm, cố tình chọn sai phương hướng cho đời mình.
Cô xem lại bản danh sách, dù khó khăn thế nào đi nữa, cô nhất quyết sẽ thực hiện thành công. Cô có thể bị cho thôi việc, có thể bị rơi vào hoàn cảnh phải rời khỏi đây nhưng cô kiên quyết không chấp nhận sự nhục nhã thêm một lần nữa.
Đúng lúc này điện thoại trên bàn reo vang. Tiếng chuông đột ngột tựa như còi báo động. Hình như mới đây thôi, cô không nhớ chính xác là bao lâu rồi, chính cuộc điện thoại này đã gọi cô đi. Khi ấy cô mới biết tin chồng đòi ly hôn, cơ thể và tâm trí đang chịu nhiều đau đớn, sau đó còn bị đuổi việc, sau đó…..Một người như cô gặp quá nhiều xui xẻo, toàn chuyện họa vô đơn chí nên con người trở nên yếu đuối, tinh thần luôn rơi vào trạng thái mệt mỏi. Khúc Phương ngồi thất thần một lúc mới với tay nhấc ống nghe:
Khúc Phương không buông điện thoại, vẻ mặt làm bộ xin lỗi: “Vương quản lý à, tôi lỡ gọi cho Tố Mai mất rồi”. Đúng như Khúc Phương đoán, bên này Vương quản lý đang có ý định gọi cho Tố Mai bảo không phải đến nữa thì cô ta đã nhanh chóng loan báo cho toàn bộ phòng tiếp thị. Bất đắc dĩ Vương Siêu đành phải đè nén lửa lòng, động viên mọi người tham gia hội nghị đón chào Boss mới.
Thật ra thời điểm này làm vậy không phù hợp lắm. Đây vốn là vấn đề nhạy cảm. Công ty vừa mới bị thu mua, cứ như vậy mà gióng trống khua chiêng khác nào có ý vuốt đuôi sếp mới. Boss mới chấp nhận không sao nếu không nhất định sẽ không thấy vui vẻ gì. Khúc Phương đứng lẫn trong đám người, không chút tâm trạng, nhanh chóng ngồi nép vào một góc.
Trung Quốc hay có lệ mở tiệc chúc mừng boss mới. Vương Siêu vừa liếc mắt nhìn thấy lãnh đạo mới đi tới liền vung tay gọi tất cả mọi