Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ly Hôn 365 Lần

Ly Hôn 365 Lần

Tác giả: Lưỡng Khỏa Tâm Đích Bách Thảo Đường

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341606

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1606 lượt.

ười ích kỷ mà thôi, anh ta chưa bao giờ vì cô làm việc gì đó dù là việc nhỏ nhất.
“ Khúc tiểu thư, tôi là Vương Kim Sinh, muốn thỉnh giáo tiểu thư vài điều. Tiểu thư dự đoán thế nào về cổ phiếu lương thực hôm nay?”. Một người đàn ông không cao lắm, bả vai rộng đi tới, khách khí thỉnh giáo Khúc Phương. Thanh âm này kéo Khúc Phương quay lại với thực tế.
Cô ngượng ngùng hướng Hác tổng cười cười, hôm nay gặp quá nhiều chuyện, cô thấy mình có điểm hơi thất thố. Cô không còn là cô sinh viên nhiều lo lắng ngày nào, cũng không còn là cánh chim nhỏ ấn náu dưới sự che chở của mẹ và anh trai. Chồng vì người phụ nữ khác mà vất bỏ cô, Khúc Phương ra đi với hai bàn tay trắng. Cô không thể hi vọng một tình yêu xa vời sẽ đến cứu giúp cô. Cô phải học cách sống và học cách gánh chịu trách nhiệm với cuộc sống của chính mình.
Sắp xếp lại suy nghĩ, Khúc Phương trao đổi với Vương tổng về cổ phiếu lương thực. Dĩ nhiên không thể chính xác như khi nói về cổ phiểu xăng dầu. Lúc nãy cô rơi vào tình huống bị Molly ép buộc nên mới tỏ ra “ tranh cường háo thắng”. Vương Kim Sinh thực ra chỉ hỏi thử một câu vì qua chuyện vừa rồi đủ biết Khúc Phương không tệ, đường cong trên màn hình biến hóa chuẩn xác khiến anh ta vô cùng kinh ngạc. Mọi người xung quanh vây lấy Khúc Phương, mọi người thi nhau thảo luận về cổ phiếu, về kỳ hạn, ai cũng tỏ ra tôn trọng ý kiến của cô. Khúc Phương mới đầu còn e ngại, sau đó chậm rãi trả lời từng ý. Trừ những gì cô không nhớ chính xác thì vận dụng giác quan của phụ nữ để suy đoán. Những phân tích của cô đều được mọi người đồng ý. Cô cảm thấy vui sướng, rất vui sướng là khác. Chưa từng có nhiều người tự nguyên nghiêm túc lắng nghe cô như vậy. Đúng là một cảm giác tuyệt vời.
Khúc Phương phát hiện ra một điều, con người trừ cánh cửa tình yêu, còn có rất nhiều cánh cửa khác mở ra với mình. Cô không cần tìm cách gây sự chú ý trước một người đàn ông, chỉ cần cô có đầy đủ sự ưu tú, ắt hẳn mọi người sẽ quan tâm, sẽ tôn kính cô. Tiệc rượu đêm nay quả đã thành công.
Khúc Phương về nhà, nằm trên giường nghi ngờ. Hôm nay không khác gì một giấc mơ nhiều màu sắc mà trong đó cô là diễn viên chính. Cô chưa từng nghĩ mình sẽ làm được như vậy, trước rất nhiều nhân vật quan trọng bình thản nói cười. Khác xa hình ảnh một người phụ nữ chỉ biết cơm nước nhà cửa, nhẫn nhịn nghe mẹ chồng chì chiết hàng ngày. Thì ra con người còn có thể sống cuộc sống như thế. Khúc Phương hưng phấn nên không ngủ được. Chu Thần tối nay không về nhà. Sau khi bị cô vạch mặt chắc chắn đang tìm cách trấn an người phụ nữa kia.
Ngủ không được nên cô dậy mở laptop, nhiều ngày rồi cô vẫn làm việc, ghi chép lại toàn bộ các kiến thức về kỳ hạn cổ phiếu. Trước đây cô học hỏi bằng cách ghi nhớ. Tối nay nói chuyện với mọi người về chủ đề này cô thấy đây không phải là lĩnh vực khô khan. Khúc Phương ghi nhớ điều này chỉ vì muốn tiếp xúc với Hác Kiến Hồng, hi vọng lúc bọn họ nói chuyện, cô có một chút kiến thức để tham gia, không ngờ Hác Kiến Hồng lại thích thú chấp nhận hợp tác. Lúc ấy Khúc Phương đã cảm động, thậm chí trong nháy mắt nghĩ mình có mị lực. Giờ đây đêm khuya yên tĩnh, nghĩ lại cô thấy không đúng. Hác tổng vừa nhìn có thể nhận ra là kiểu người không thích nói nhiều, điều không nên nói tuyệt đối sẽ không nói, nhắc đến công việc hoàn toàn có chủ đích tính toán. Hác tổng khinh địch như vậy mà lại chấp nhận lời đề nghị của cô chỉ có một nguyên nhân, anh ta vốn có ý đồ hợp tác, vừa lúc gặp đúng thời điểm nên đã mở miệng.
Nghĩ tới đấy, hưng phấn của Khúc Phương giảm đi một ít. Một mình cô làm việc, nỗ lực rất lâu không ngờ lại thành công. Rốt cục thì cho dù có cô hay không thì Hác Kiến Hồng cũng sẽ hợp tác với công ty của cô. Khúc Phương mơ màng, kinh nghiệm tối nay là thực, điều này giúp cô cao hứng. Cô hoàn toàn thích loại trải nghiệm như thế.
Nhìn laptop ghi chép chi chít. Cô biết ngày mai mọi nghi chép này sẽ biến mất. Nhưng những gì cô ghi nhớ trong đầu sẽ không thể mất được. Cô tính dùng trí nhớ đó coi như dùng chút thủ đoạn, hi vọng Hác Kiến Hồng thực hiện bản danh sách. Qua ngày hôm nay cô thấy như vậy chưa đủ. Cô có khả năng nhớ nhiều hơn thế. Nếu muốn mọi người tiếp tục tôn kính mình thì cô cần học tập hơn nữa, kiến thức ở trong đầu, cho dù luân hồi hay không, cô cũng sẽ không thể quên.
Nghĩ vậy nên cô dừng tay ghi chép. Việc ghi chép những ngày qua đã thành thói quen. Nhìn đồng hồ thấy trời sắp sáng, tinh thần phấn khởi nên cô vẫn không ngủ được. Sắp 6 giờ sáng, cô đang tính xem có nên ngủ hay không. Mặc dù khởi đầu của cô khá muộn, không thể so sánh với người thông minh, nhưng cô có ưu thế về thời gian. Cô quyết định học tập, không phải vì “ lựa ý nói hùa” theo người khác mà thật tình cô muốn học tập một cách phong phú và nghiêm túc.
Khúc Phương nhớ lại ngày lễ tốt nghiệp đại học. Cô hâm mộ nhìn chủ tịch hội sinh viên đứng trên khán đài diễn thuyết, chì trích thẳng thắn những thanh niên trình độ nông cạn, khiến toàn bộ thầy cô ngồi dưới mỉm cười gật đầu. Cô ngồi trong góc, không chú tâm nghe diễn thuyết mà lặng lẽ nói c


Snack's 1967