Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ly Hôn 365 Lần

Ly Hôn 365 Lần

Tác giả: Lưỡng Khỏa Tâm Đích Bách Thảo Đường

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341486

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1486 lượt.

gái khi học đến cấp hai vẫn không bằng các bạn trai. Bản thân cô cũng vậy, thành tích hồi tiểu học rất tốt, so với các bạn nam có phần nhỉnh hơn. Nhưng đến cấp hai, sức học bị tụt xuống, rõ ràng số tuổi càng lớn thì sự khác biệt càng cao. Cô gật gật đầu:
“ Đúng là có khác biệt, sự nghiệp của đàn ông dù sao cũng có ưu thế hơn hẳn”. Chị Hoa cười nói: “ Tốt lắm, đây chính là bài học đầu tiên tôi muốn dạy cô. Lúc nãy trong phòng vật lý trị liệu tôi không muốn hùa theo đám nhân viên nói chồng cô là đồ cặn bã, ả nhân tinh kia là loại không biết xấu hổ. Cô thật đáng thương. Với một người không có bất kỳ sự trợ giúp nào như cô, tôi muốn nói rằng: năng lực giữa đàn ông và đàn bà không có gì khác nhau. Hơn nữa phụ nữ dễ dàng đạt được thành công trong sự nghiệp hơn cả nam giới”.
“ Tại sao?”. Khúc Phương kinh ngạc nhìn chị Hoa bằng ánh mắt khích lệ: “ Tôi và chồng trước kia cùng ra ngoài làm việc. Trong khi tôi chỉ là nhân viên tiếp thị bình thường cho một công ty trong ba năm thì anh ta đã lên chức phó tổng. Bạn học của tôi hầu hết đều thành đạt như vậy, đàn ông phát triển khá phổ biến”.
“ Cô nói cô chỉ là nhân viên tiếp thị. Nhìn dáng điệu, tôi có thể đoán cô không phải là người không có tham vọng. Chẳng qua cô toàn tâm toàn ý quá nhiều vì gia đình, coi trọng chồng hơn cả bản thân. Cô chưa bao giờ có dụng tâm làm thức ăn ngon để lấy lòng anh ta, cũng không biết dùng cách để lấy lòng cấp trên. Cô có công nhận mình rất chăm chỉ làm việc nhà, thích dọn dẹp mọi thứ không vương một hạt bụi, có khả năng bày biện nhà cửa trông đẹp mắt. Nhưng cô lại không khác gì một vị khách trong chính nhà mình”.
Khúc Phương càng nghe càng thấy thần kỳ, không hiểu sao chị Hoa lại hiểu rõ chuyện của cô như vậy. Cô không nghĩ người phụ nữ trước mặt mình là người phụ nữ thành công, chuyện của người khác chị hiểu rõ như chuyện của mình. Nguyên nhân thành công có thể khác nhau nhưng nguyên nhân của sự thất bại thì có thể giống nhau. Khúc Phương tâm phục khẩu phục gật đầu.
“ Vì vậy, Tiểu Khúc. Ba năm nay cô chỉ là nhân viên tiếp thị bình thường còn chồng cô thì không ngừng tiến bước thăng chức. Không phải cô không bằng anh ta hay do cô quá đần độn hoặc không có năng lực. Mà do cô tâm tư quá nhiều, chưa từng chú tâm làm bất kỳ việc gì. Hàng ngày chỉ làm chuyện như rót nước pha chè, giúp đồng nghiệp phô tô giấy tờ, bọn họ có việc thì coi cô như chân chạy, công việc của cô nhiều không làm hết. Với bộ dạng đấy, cô vĩnh viễn không thể tiến bộ”.
Chị Hoa nói với giọng chân thành và kích động. Khúc Phương đưa cho chị chén trà. Chị uống một ngụm xong rồi nói tiếp: “ Trên thực tế cô là cô bé thực tâm và trong sáng, suy nghĩ nhiều một chút tâm tư sẽ bị phân tán. Đừng vì một gã đàn ông lỗ mãng mà không tập trung làm tốt việc khác. Bắt đầu từ hôm nay, cô phải vứt hết những chuyện linh tinh kia đi. Nếu cô thật sự muốn làm thì phải dốc sức một trăm phần trăm. Nếu cô hiểu những lời tôi nói thì hãy đến tìm tôi”.
………………………………….
Đồng hồ báo thức vang lên. Sau khi tắt đi, Khúc Phương rời giường, đánh răng rửa mặt xong rồi đến phòng làm việc. Trước khi nói chuyện cùng chị Hoa, cô vẫn sống cuộc sống như thế. Kiến thức về lĩnh vực tài chính quá mỏng nên cô thường mất cả ngày trong phòng làm việc để học lại từ đầu.
………………………………………
Đồng hồ báo thức vang lên. Khúc Phương vẫn nằm trên giường. Nghĩ đến việc làm phụ lòng Chu Thần lão công gọi điện thoại tới, cô lại nhảy dựng lên. Phải học thôi!
………….
Ngày qua ngày, tất cả các bản ghi chép của Khúc Phương đều trở thành con số không nên cô phải vận dụng đến trí nhớ, mà trình độ lớn nhất của cô chính là rèn luyện trí nhớ. Hiện tại nếu có ai tùy tiện hỏi qua phương diện nào đó, cô có thể đối đáp trôi chảy. Bước tiếp theo, cô muốn thể hiện trình độ của mình một cách thực tế.






Tu luyện
Đồng hồ báo thức kêu inh ỏi, Khúc Phương trở mình, cố sức với tay tắt chuông, rồi lại chùm chăn kín mít ngủ tiếp. Một lát sau, đến lượt điện thoại vang lên. Mặc kệ trước kia Khúc Phương đem ném vỡ điện thoại hoặc vất dưới gầm xe tải cho bánh xe nghiền nát như thế nào thì hôm nay cô không muốn dậy, không muốn vận động. Trong khoảng thời gian này, Khúc Phương cảm giác mình đang quay trở lại năm lớp mười hai. Ngày ngày chỉ biết đến học hành, nhiều khi mệt mỏi tưởng chừng không thể dậy nổi. Thời gian của cô giờ đây dùng không hết, vậy mà điện thoại vừa vang lên, cô tưởng tượng ngay ra hình ảnh thầy giáo chủ nhiệm cầm thước giơ cao, đem mọi lười biếng của cô nhanh chóng biến sạch.
Cô đứng dậy chỉnh đốn lại cơ thể, hôm nay không phải đi nhà sách nữa . Xem ra mọi tri thức chỉ là lý luận sách vở, hoàn toàn xa rời thực tế. Lĩnh vực tài chính là trò chơi tiền bạc, Khúc Phương căn bản trên người không có tiền, cô suy nghĩ rồi chạy thẳng đến khu đồ cổ, nơi từng mua cái chén Kim Long, sau đó bán sang tay được một món tiền lớn. Lúc cô đi ngang qua lại gặp đám người đang túm tụm đánh cuộc đống đá ngọc thạch. Đá chất đầy thành đống, thời gian tương


XtGem Forum catalog