Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mạnh Có Kiếp Thiên Thiên

Mạnh Có Kiếp Thiên Thiên

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341224

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1224 lượt.

hi vọng lấy được chỗ tốt. Về phần chỗ tốt là cái gì, cô cũng là người thông minh, không cần tôi nhiều lời đi!”
Hàn Tiệp lại bình tĩnh như cũ, “Cô là người của Mạnh Vĩ Đình.”
Mắt đẹp của Nghê Thiên Ngữ đi lòng vòng, “Tôi biết rõ vì tôi xuất hiện, để cho cô cảm thấy cô cùng Mạnh Diên Châu không quay lại được, nhưng cô phải rõ ràng, cô và Mạnh Diên Châu chia tay không có liên quan tới tôi, cô không phải dùng cái gì đổ lên đầu tôi. Cô cùng Mạnh Diên Châu là vì Mạnh Vĩ Đình xen vào dẫn tới tan vỡ, không cần ác độc cho tôi cái tội danh này đi, cô biết rõ Mạnh Diên Châu rất để ý.”
“Cô không cần phải ngụy biện, tôi sẽ tìm được chứng cớ.”
“Muốn gán tội người khác thì sợ gì không có lý do đây?”. Nghê Thiên Ngữ buông tay ra.
Hàn Tiệp lắc đầu cười, “Đừng tưởng như vậy, tôi sẽ không nghi ngờ cô. Tôi cho cô biết, chớ làm tổn thương anh ấy, nếu không……”
“Đối với một người đàn ông không nhớ tới cô mà vẫn duy trì như thế…. Chậc chậc.”
Hàn Tiệp hừ một tiếng, “Đó là vì tôi hiểu tình cảm đó, cho dù tôi với anh ấy không ở chung một chỗ, cũng sẽ không hi vọng anh ấy khổ sở. Nếu như tôi thất bại dưới một người phụ nữ thật lòng với anh ấy, vậy cũng không sao, nhưng như cô thì……”
Không thèm nói thêm, Nghê Thiên Ngữ đứng dậy, “Nhưng người kia đảm nhiện trước, chính là thích người phụ nữ đạo đức giả như tôi, còn cô thật lòng như vậy, anh ấy thấy chướng mắt.”
“Cô…..”
Nghê Thiên Ngữ đi ra ngoài, thấy Mạnh Diên Châu mới từ gian phòng của mình đi ra, không khỏi kinh ngạc. Mà Mạnh Diên Châu cũng tương đối kinh ngạc, chắc tới tìm cô, nhưng không thấy bóng dáng cô, “Đi nơi nào?”
“Anh nên hỏi bạn gái trước của anh.” Cô tức giận, “Anh tìm được bạn gái trước tốt thật đấy, cho dù chia tay còn đối với anh nhớ mãi không quên.”
Thái độ của cô khá tệ, Mạnh Diên Châu kinh ngạc, thường ngày cho dù cô bất mãn cũng không biểu hiện, bây giờ là thế nào?
Cảm xúc của Uông Minh Húc trong thời gian này cũng không ổn, Tả Vi Linh không thể làm gì khác là ở cùng với anh, nhưng anh hoàn toàn không để ý tới lời khuyên bảo của cô, tiếp tục sống mơ mơ màng màng, hẹn một đám bạn đi ra ngoài, hoặc đánh bài, hoặc là hút thuốc uống rượu, căn bản không để ý tới cái khác. Tả Vi Linh âm thầm lo lắng, nhưng cũng không có cách nào, muốn khuyên anh, nhưng lại không dám nhắc tới tên Nghê Thiên Ngữ. Lần trước cô chỉ nói tới tên của Nghê Thiên Ngữ, Uông Minh Húc liền tức giận tới mức đập chai rượu.
Tất cả mọi người cũng biết tâm tình Uông Minh Húc không tốt, cũng muốn đưa anh ra ngoài chơi, nhưng không chịu nổi ngày ngày cùng anh giày vò.
Cửa phòng lần nữa bị đẩy ra, Tả Vi Linh nhìn thấy người tới, chân mày lập tức cau chặt.
Nói thật, Tả Vi Linh cũng không rõ, sao Uông Minh Húc lại làm bạn với Mục Phong. Mục Phong là con trai duy nhất của Mục Sâm, trong thành phố có thế lực khá lớn, tiếng tăm của Mục Sâm chẳng ra gì, thì con trai ông ta chỉ có hơn chứ không kém, đối với phụ nữ không tôn trọng gì, động một chút là thích lấy tiền ném ngay trước mặt bạn gái, làm việc cũng không suy tính hậu quả, trong mắt loại người này thì chỉ cần dùng tiền là giải quyết được, không có vấn đề. Thời gian trước có thích một mỹ nữ nhỏ, ép cô ta chia tay với bạn trai, mấy ngày sau thì chán, trực tiếp ném cho người ta.
Mọi người mặc dù bất mãn với Mục Phong, nhưng e ngại anh ta có tiền có thế, cũng không dám làm ra cái gì.
Mục Phong đi tới bên cạnh Uông Minh Húc, “ Người anh em, thế này là sao?”
Người khác liền nói chuyện của Uông Minh Húc ra, Uông Minh Húc càng tức giận hơn. Mục Phong khuyên một lát, nhìn về phía Uông Minh Húc, cũng chỉ vì một con đàn bà?
Người như Mục Phong dù chỉ là cặn bã, nhưng anh ta nhớ ân, người ta đối tốt với anh ta thì anh ta cũng sẽ nhớ toàn bộ. Đã từng có lần, một người phụ nữ cố ý dụ hoặc anh, sau đó trở mặt nói anh muốn cưỡng hiếp cô ta, mục đích là muốn để cho anh bỏ ra một số tiền lớn giải quyết chuyện như vậy, mặc dù anh không coi tiền là quan trọng, nhưng tuyệt đối sẽ không đem tiền cho người khác. Dấu vết tội của anh loang lổ, không ai nguyện ý làm chứng cho anh, còn hi vọng cho anh vào trong tù. Chỉ có Uông Minh Húc làm chứng cho anh, cái ân tình này anh vẫn nhớ.
Uông Minh Húc lúc trước đi toilet, bây giờ lại về chỗ ngồi, Mục Phong nhìn anh, không phải vì đàn bà sao?
Anh cười cười, lộ ra vẻ mặt xấu bụng.






Kể từ khi đi công tác về, Mạnh Diên Châu phát hiện thái độ của Nghê Thiên Ngữ đối với mình thay đổi, lại quay về ôn hòa lúc đầu, anh vẫn bận, cũng không coi đó là vấn đề, cho đến khi điều đó càng rõ rệt hơn, anh muốn cô đem hộp cơm vào, cô lại để cho một thư ký khác đưa vào cho anh, anh bảo cô tan việc chờ anh, kết quả là lúc anh đi ra khỏi phòng làm việc thì cô đã sớm rời đi. Anh chỉ dùng một chút thời gian suy nghĩ về thái độ này của cô, không cách nào không đổ lỗi cho người phụ nữ nhỏ mọn này, điều này làm cho anh bắt đầu suy nghĩ lại quan hệ giữa bọn họ, vốn là thoải mái không nói chuyện tình cảm, nhưng phụ nữ bao giờ cũng đòi


Duck hunt