Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mạnh Có Kiếp Thiên Thiên

Mạnh Có Kiếp Thiên Thiên

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341230

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1230 lượt.

hỏi, rất thích dùng các phương thức chứng minh mình quan trọng, vì vậy anh giả bộ không biết Nghê Thiên Ngữ thay đổi.
Nghê Thiên Ngữ đưa bản sắp xếp công việc một ngày cho Mạnh Diên Châu nhìn, sau đó báo cáo với anh, nếu như không có chuyện gì khác, sẽ theo cách sắp xếp này. Lúc cô báo cáo, vẻ mặt bình thường, cũng rất nghiêm túc.
Mạnh Diên Châu nhìn chằm chằm vào cô không rời, bút máy trong tay quay vài vòng, “Tâm tình cô không tốt?”
Nghê Thiên Ngữ đóng lại tài liệu, cười cười, “Không có.”
“Đó chính là tâm tình tốt đặc biệt, cho nên mấy ngày liên tục đều mặt nặng mặt nhẹ với tôi?” Mạnh Diên Châu không muốn nói thẳng là mấy ngày này cô thay đổi, nhưng nhìn bộ dạng “bình thường” của cô khiến anh khó chịu, ít nhất anh còn bỏ thời gian ra suy nghĩ về sự khác thường của cô, nhưng bản thân cô không có chút phản ứng nào, không thể không khiến người ta ảo não.
Đi ra khỏi phòng làm việc, cô đóng cửa lại, bên tai vang lời anh nói: Sẽ không gạt tôi chứ?
Cô rất muốn hỏi, nếu như mà tôi lừa anh thì sao?
Nếu như mà tôi lừa anh thì sao? Anh sẽ tức giận hay thất vọng nhiều hơn, hay căn bản là không để ý?
Sau khi tan làm, Mạnh Diên Châu quả nhiên không để cho cô chờ anh, cô cảm thấy cũng đúng, anh tìm cô cũng chỉ vào lúc ngủ cùng cô cho tới hừng sáng. Bản thân cô cũng không quá quan tâm vào điều đó.
Mà suy nghĩ của Mạnh Diên Châu lại ngược lại, phức tạp hơn một chút, anh đang xem xét thử, chính mình có giành nhiều thời gian chú ý tới cô hay không, cuối cùng anh vì cái phản ứng này mà tìm ra lý do thích hợp, bởi vì bên cạnh anh chỉ có một người phụ nữ là cô, vì vậy đương nhiên sẽ phải chú ý, cũng không phải bởi vì cô đặc biệt.
Nghê Thiên Ngữ trở lại chung cư, cô tắm một cái, ôm mái tóc ướt ra khỏi phòng tắm, điện thoại di động trên giường không ngừng kêu lên, cô đi tới cầm điện thoại lên, trên màn hình hiện tên: Dịch Hiên.
“Thiên Ngữ, gần đây cậu ở tốt không?” giọng của Giang Dịch Hiên tràn đầy nóng nảy cùng lo lắng.
Cô cũng không quan tâm tóc có ướt hay không, trực tiếp nằm lên giường, “Đương nhiên tớ ở tốt rồi, làm sao cậu lại hỏi vậy?”
Giang Dịch Hiên thoáng yên tâm một chút, “Vừa lúc nãy đang ngủ thì mơ thấy cậu gầy gò khi đó, cuốn rúc vào trong tuyết, giống như mèo con đáng thương, dùng ánh mắt thương hại nhìn tớ, rồi cái gì cũng không nói. Tớ sợ là điềm báo trước không rõ.”
Tóc quá ướt, nóng đọng lên trên trán, rất nhọt, cô lau tóc của mình, “Không phải nói ngủ mơ là ngược lại sao?”
Giang Dịch Hiên dừng một chút, mặc dù cô chỉ có thể nghe được âm thanh của Nghê Thiên Ngữ trong điện thoại, lại cảm thấy được âm thanh có vẻ mệt mỏi, còn có sự uể oải cùng khó chịu, “Cậu có chuyện gì lừa tớ hay không hả?”
“Phụ nữ kết hôn không phải thích suy nghĩ lung tung à?” Nghê Thiên Ngữ cố gắng cười, nhưng không thấy buồn cười, trong lòng quá chua xót, chua như năm kia, bọn họ cùng đi trộm mà không đúng quả quýt chín. Giống như trong lòng cô không nhìn đủ nụ cười của anh.
Tôi yêu người đàn ông có nụ cười tôi thích nhất, bởi vì chỉ có nụ cười đó mới có thể khiến lòng tôi ấm áp.
Lúc đó tất cả quýt đều là màu xanh hết, bọn họ hái được rất nhiều, cả một vườn quýt lớn, bọn họ vừa nhìn xem có người không, vừa đi hái quả to nhất. Rêu xanh trên cây quýt đều dính lên quần áo của bọn họ, cô mắng anh không cẩn thận, cô phải khó khắn lắm mới giặt quần áo được. Cô về sau không cần tiếp tục giặt quần áo bẩn như vậy nữa,nhưng lại nhớ mùi mồ hôi trên áo sơ mi trắng của anh lúc đó.
Quả quýt chua đó, thật chua, cô chỉ nếm thử một miếng, chua tới mức rơi nước mắt.
Sau đó bọn họ vắt quýt lấy nước, dùng dao cắt đi, cắt thành miếng, để vào trong nước sôi, hơn nữa cho một chút đường, hòa cùng với nước chanh, mùi vị không khác biệt lắm.
Đó là “Đồ uống” giá rẻ nhất mà bọn họ từng uống, đóng gói cũng không có, nhưng cô biết có phần cô rất thích. Cô đã từng một mình đi trộm lấy quýt, làm thức uống y hệt như thế, nhưng bất kể cô cho bao nhiêu đường, nước vẫn chua như vậy, chua đến mức cô không ngừng rơi nước mắt.
Tựa như cô bây giờ, giống như được nếm thử một miếng quýt nữa, chua ở trong miệng, lan tràn đến toàn thân, từng tế bào, huyết dịch trong người, cũng lộ ra ghen tuông nồng đậm.
Rốt cuộc không nhịn được, nước mắt đã rơi xuống, cô nhanh chóng cúp điện thoại.
Cô muốn nói cho người nói chuyện điện thoại bên kia, có thể cho cô một bờ vai để cô dựa vào được không? Cô muốn nói, cô đã từng yêu một người thiếu niên, lúc cô còn là thiếu nữ.
Trong khoảng thời gian rất dài, cô không có nhớ tới người thiếu niên kia, cô cho là mình đã quên mất một chút, mỗi người có cuộc sống riêng, nhiều năm về sau có thể gặp mặt nói với nhau một câu: Đã lâu không gặp.
Nhưng trong thực tế, Ông trời không cho cô cơ hội như vậy.
Lúc chia tay, anh hỏi cô: Em thật sự muốn đi?
Cô cho là mình có thể đi được, làm được có nghĩa không chùn bước, thực sự là cô chạy trối chết. Khi đó cô ngồi trên ôtô, nghĩ tới cuộc sống sau này của nhau. Cô sẽ học hành chăm chỉ, sau đó thi đậu vào một trường đại học tốt, sau s


XtGem Forum catalog