Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341365
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1365 lượt.
ẽ gặp một người đàn ông tính tình tốt, cô sẽ cùng người đàn ông đó nói chuyện tình yêu, nếu như hợp nhau, cô sẽ cùng anh ta kết hôn, sau đó sinh con, cô sẽ là người mẹ tốt. Mà anh sẽ gặp một cô gái đẹp, cùng cô gái kia yêu đương kinh thiên động địa, sau đó kết hôn rồi mất. Nhiều năm sau, anh nhìn thấy cô sẽ nói với người vợ của mình bên cạnh là, “Kia, đó là mối tình đầu của anh…. Thật là kỳ lại, trước kia mắt anh sao lại kém như vậy.” Tiếp đó anh sẽ xoay người ôm lấy người vợ trẻ xinh đẹp mỹ lệ của mình.
Cô tưởng tượng ra bức tranh kia, tầm mắt bắt đầu mơ hồ, không quan tâm mình đang ở trên xe, một mình gào khóc.
Cô vui vẻ khóc lớn một hồi, ga giường cũng bị nước mắt của cô hàng hạ đến mức nhàu không chịu nổi.
Cô không rõ lắm tại sao thời gian đó cảm xúc của mình khó khống chế như vậy, trong lòng vẫn đau, cô vẫn cho mình không còn cảm xúc, bây giờ mới biết không phải là không có, chỉ là thời gian không đúng, người bên cạnh không đúng. Cô cảm thấy nếu mình tiếp tục như vậy, có lẽ sẽ tan nát mất, dù sao cô thật sự không dũng cảm như thế.
Lúc người ta phiền não thì thích làm cái gì? Cô vốn ghét nhất một người cứ đi mua sắm suốt, nhưng bây giờ cô có thể mua một món đồ, không phải cảm thấy mua sắm có thể quên đi những chuyện phiền não kia, đơn thuần là cảm thấy không có việc gì để làm.
Quán rượu vốn là nổi tiếng nhất, khi đêm tối tới, cuộc sống bên trong mới bắt đầu, đủ đủ loại người ở bên trong thoải mái nói chuyện, huyên náo ồn ào, tinh thần rối loạn, khiến tất cả có vẻ lười biếng.
Nghê Thiên Ngữ tìm một góc tối,một mình cô ngồi, đối với cô, cho dù nhiều người như vậy, vẫn như kiểu trên đời chỉ có một mình cô. Muốn mấy bình rượu, cô lấy rượu rót vào trong ly, nhìn chất lỏng óng ánh này, làm cảm xúc trong lòng giảm xuống, cái gì cũng không muốn nghĩ.
Cô uống rất chậm, cố ý kéo dài thời gian, không muốn uống xong lại về căn phòng lạnh lẽo, về trễ một chút, đây là mục đích hôm nay của cô.
Uống rất nhiều, không biết uống hết bao nhiêu ly, nhưng cô rất tỉnh táo.
Cô còn nhớ rõ, vô số lần thôi mên chính mình, cô không hối hận về quyết định ban đầu, không hối hận rời đi người đàn ông kia. Cô cho mình hàng loạt lý do để chứng minh lựa chọn ban đầu của mình chính xác cỡ nào. Khi đó, bọn họ còn trẻ, ai biết có thể đi bao xa, ai nào biết sau này bọn họ có thể trách cứ đã phá hủy cuộc sống của nhau hay không, dù sao chuyện vợ chồng nghèo khổ bi thương, bọn họ cái gì cũng có, duy nhất có một thứ thấp hèn thì lại không có ---- tiền.
Hơn nữa, bọn họ chỉ đem lẫn nhau ra để tránh né bão táp ban đầu, có thể ngày nào đó rốt cuộc hiểu rõ rồi, cái này không phải thì cái kia cũng không thể không?
Cô sợ, rất sợ. Cô sợ mình sẽ coi phần tình cảm này của mình là duy nhất, cả ngày sợ vì phần tình cảm này mà lo lắng đề phòng, sợ cả hai không cách nào giữ vững đến già, sợ tình cảm duy nhất này sẽ chết non…. Vì vậy, không bằng rời đi, ít nhất đoạn tình cảm này trong hồi ức sẽ thuần túy tốt đẹp như vậy, không có một chút tỳ vết nào.
Cô thà rằng cứ nhớ mãi, cũng không muốn thử xem bọn họ có thể đi đến già hay không…..
Nước mắt rơi vào trong ly rượu, mùi vị không thay đổi, cay đắng trước sau như một.
Người trong quán rượu ngày càng nhiều, có người xem có con mồi nào không, mà có người là trở thành con mồi người khác. Nghê Thiên Ngữ lót bụng bằng vài ly rượu, bụng lại ấm áp lên, không giống lạnh lẽo như trước để cho cô cảm thấy bất kỳ cái gì cũng không ấm lên được. Bụng chẳng khó chịu, chính cô cũng không khó chịu như vậy, cảm xúc khôi phục bình thường, cô mới bắt đầu xem xét mình, cô lại vờ ngớ ngẩn rồi. Nếu như không phải vờ ngờ ngẩn, tại sao lại đi nhớ lại những thứ hành hạ mình, bất kể trải qua tốt đẹp hay tàn nhẫn, tất cả đều không đáng giá để quay lại, không đáng giá hao phí thời gian để nhớ lại. Bởi vì trừ đau lòng thương gan thương phổi, mà một lần nữa cô lại quyết định làm một người thông minh, buông tha quá khứ.
Cô đứng lên, chuẩn bị rời đi, vừa mới bước lên trước, lại cảm thấy có ánh mắt không bình thường, vì vậy lại tiếp tục ngồi xuống, hình như không có gì thay đổi cả, cô còn là một người phụ nữ uống rượu tới đây giải sầu, mua say.
Mục Phong nhìn nơi khác một hồi, bạn gái bên cạnh rốt cuộc không nhịn được, “Mục thiếu thật đáng ghét, người ta ở chỗ này, tâm tình lại chạy tới chỗ khác.”
Giọng nói nũng nịu của cô gái bên cạnh khiến Mục Phong quay đầu lại, đưa tay ôm lấy cô gái, tay của cô gái uống xong một ly, dùng một tay khác nâng cằm của cô lên, “Ghen tị.”
Cô gái kêu lên một tiếng, “Không có.”
Ánh mắt Mục Phong chợt lóe, thì ra cô còn biết anh, suy nghĩ một chút, dựa vào danh tiếng của bố anh, biết anh cũng không coi là kì quái, “Tùy, nghe theo mỹ nhân.”
Nghê Thiên Ngữ ngoắc ngoắc tay, ý bảo tiếp tục đưa rượu lên. Cô nhìn chằm chằm vào rượu trên bàn, “Không bằng chúng ta đoán màu đồ lót của nhau, thế nào?”
Có ý tứ. Mục Phong trong nháy mắt có hứng thú, “Ý tưởng này không tệ.” Kích thích, thú vị.
“Trư