Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341241
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1241 lượt.
u là người bình thường, nhưng cô vẫn thấy bất mãn về gia đình mình. Thậm chí cô rất cô chấp cho là bố mẹ mình có tội lỗi, nếu không cô sẽ không bị nhiều đứa trẻ mắng là con gái người tàn tật như vậy, nhất định cũng sẽ có bệnh, sẽ không ai cùng cô chơi, cô chỉ có lặng lẽ núp trong góc nhìn những bạn nhỏ kia cùng nhau chơi đùa, cô muốn chơi cùng với bọn họ, nhưng họ không thích cô, cảm thấy cô có bệnh.
Giang Dịch Hiên không nói cho Nghê Thiên Ngữ biết, cô mới chính là chỗ ấm áp của mình.
Sau, cô càng ngày càng hư hỏng hơn, cũng gặp phải Nghê Thiên Ngữ hư hỏng giống nhau, vì vậy biến thành bạn tốt, uống rượu với nhau, cùng nhau chơi đùa, thậm chí cùng nhau đánh nhau.
Rốt cuộc có một ngày, cuộc sống như thế kết thúc.
Mùa đông năm đó, tuyết rơi rất lớn, mà cô không biết, có tin dữ lớn đang chờ cô.
Cô rất ghét bỏ bố mẹ mình, rất ít khi về nhà, cũng không nghĩ tới mình nên có trách nhiệm với họ. Cô chỉ nghĩ tới, dù thế nào thì bọn họ cũng có một đứa con trai hoàn mỹ, từ nhỏ đến lớn đều là học sinh ưu tú, bây giờ đi du học trở về, bọn họ chắc không nguyện ý thừa nhận có đứa con gái hư hỏng thế này.
Nhưng tin anh trai bị tai nạn xe thì khiến cô rối loạn.
Cô chạy tới bệnh viện, chỉ thấy anh trai nằm trên giường bệnh, không còn sức sống. Qua nhiều năm như vậy, cô đối với cái nhà này chưa bỏ ra cái gì, nhưng cô vẫn muốn, tất cả nghĩa vụ để cho anh trai thực hiện, dù thế nào thì anh ưu tú như thế, dù thế nào thì anh vẫn khiến bố mẹ tự hào. Nhìn anh trai nằm trên giường bệnh thì cô muốn khóc, rồi lại khóc không lên tiếng.
Bác sĩ để người thân lựa chọn, tiếp tục trị liệu, hay là từ bỏ trị liệu, nếu như buông tha, liền bỏ ống thở thì bệnh nhân sẽ chết đi.
Bố mẹ cô lựa chọn việc từ bỏ, bỏi vì không hi vọng để tiền chữa bệnh cao ngất ngưởng trên vai cô, không muốn tạo gánh nặng cho cô, vì vậy lựa chọn từ bỏ trị liệu cho người con trai của mình. Cô vô cùng ghét bỏ bố mẹ mình, vào lúc này, suy nghĩ của cô vẫn vậy. Đó là người con trai khiến bọn họ tự hào, xuất sắc từ nhỏ đến lớn, từ trường tiểu học đến trường đại học đều học trường chuyên trọng điểm….. nhưng lại vì cô, đứa con gái không có tiền đồ mà từ bỏ…….
Cô nhớ lúc bọn họ nhắc tới mình, chỉ biết than thở…… cô nhớ bọn họ nói rằng chỉ có con trai họ mới có nụ cười …….
Bọn họ là cái gì mà suy nghĩ vì mình như thế?
Một khắc kia, cô cảm thấy mình trước kia như chết rồi, cô không cho phép bọn họ từ bỏ anh trai, dù cả đời anh trai có thể không tỉnh lại, dù tiền chữa trị của anh trai để cho cô ngã xuống, nhưng cô không cho phép.
Nhưng cô cũng không có cách nào, trong lòng cô đau tràn đến ngũ tạng lục phủ (tim gan), nhưng cô chỉ có thể tìm Nghê Thiên Ngữ nói một chút, chỉ hướng về cô mà khóc một lát, biến thành nơi tránh gió ngắn ngủi của mình.
Bệnh viện một lần lại một lần thúc giục cô trả tiền, không sợ người ta chỉ trích, nếu như có người nguyện ý vì cô mà đưa tiền chữa trị bệnh cho anh trai, cho dù làm người tình thứ ba bí mật, cô sẽ không chút do dự mà ngật đầu. Nhưng cô không có đi hướng đó, bởi vì khi đó, Nghê Thiên Ngữ mang cho cô một số tiền lớn, nói cho cô biết, đừng lo lắng, chúng ta có tiền.
Khi đó cô quá mức vui mừng, nhưng lại không hỏi Nghê Thiên Ngữ là số tiền đó ở đâu ra mà có.
Sau đó mỗi lần nói tới, Nghê Thiên Ngữ chỉ cười cười, không muốn cô hỏi nhiều, cũng không định nói ra. Có một lần cô ép, Nghê Thiên Ngữ mới rống lên với cô, “Tớ bán tình yêu của tớ mà đổi lấy, nhưng cậu đừng cho là tớ vì cậu, tớ không vĩ đại như vậy, tớ sớm muốn rời đi khỏi anh ta, cũng may kịp vớt điều tốt mà thôi. Không muốn cậu trả tiền lại, chẳng qua cảm thấy số tiền kia phá vỡ tôn nghiêm.”
Giang Dịch Hiên nghe xong lời của cô…., không nói một lời, chỉ yên lặng ôm Nghê Thiên Ngữ, sau đó cô cảm thấy áo của mình bị ướt một mảng lớn.
Từ đó, cô không dám hỏi Nghê Thiên Ngữ chuyện này nữa.
Nghê Thiên Ngữ vẫn không đi làm, mà cùng với Giang Dịch Hiên đi những chỗ lân cận nổi tiếng ở đây, họ đã lâu rồi không được ở cùng nhau, chỉ lao vào cuộc sống bình thường của bọn họ. Nhưng Giang Dịch Hiên thường xuyên nhận được điện thoại của Trình Hải Dương, hỏi cô bây giờ đang làm gì…. Chuyện nhỏ. Nghê Thiên Ngữ mỗi lần đều tránh đi, nhiều lần sau thì lập tức ghen, khiến Giang Dịch Hiên không dám nhận điện thoại của Trình Hải Dương, thật là phiền, nói một câu cũng bị cắt đứt, Giang Dịch Hiên không thể làm gì khác hơn là cười, lần sau Trình Hải Dương gọi điện thoại tới, cô không nhận nữa, lại khiến Nghê Thiên Ngữ cảm thấy mình có lỗi nặng nề.
Vốn không có danh lam thắng cảnh với kiến trúc cổ xưa nổi bật ở đây, nhưng đi dạo xung quanh cũng có, nhưng vì nắng gay gắt, đi một vòng cũng không thấy có gì đặc biệt, Nghê Thiên Ngữ liền dứt khoát đưa Giang Dịch Hiên tới công việc gần đó đi dạo. Thành phố nổi tiếng là sạch sẽ, đi trên đường, cũng cảm thấy mát mẻ nhiều. Trong công việc có không ít người, những cụ già thì ngồi nói chuyện phiếm, mấy đôi tình nhân thì ở nơi nào tình cảm.
Ngh