Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mạnh Có Kiếp Thiên Thiên

Mạnh Có Kiếp Thiên Thiên

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341235

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1235 lượt.

ê Thiên Ngữ đi bên trái Giang Dịch Hiên, “Mỗi lần thấy những cặp tình nhân kia thì cảm giác mình lại già đi rồi.”
Giang Dịch Hiên xoay đầu lại, chỉ xuống vị trí trái tim của Nghê Thiên Ngữ, “Người già đi, nhưng trong lòng cậu chưa thấy già là được.” Tâm già rồi, mới không có hy vọng.
“Mới kêu ca có chút, mà cậu đã nói trịnh trọng như thế rồi.” Nghê Thiên Ngữ không khỏi thở dài.
Nghê Thiên Ngữ nhìn sang bên, Giang Dịch Hiên cũng chỉ nhớ lại, cũng không lên tiếng.
Mục PHong không để ý thái độ của các cô, “Hôm nào không bằng hôm nay, em có bạn, tôi cũng biết không ít chuyện đùa và về nơi đây, cùng đi đi, tôi có thể làm hướng dẫn viên du lịch cho em.”
Nghê Thiên Ngữ vẫn muốn cự tuyệt, Mục Phong lại làm bộ ra vẻ đau lòng, “Lần trước mời em đi ăn xong, tôi hết sức lo lắng, không vì em làm chút gì cả, tôi còn được coi là đàn ông sao? Truyền ra thì không hay ho tí nào, đấng mày râu như tôi lại để cho một người phụ nữ trả tiền, ai ai……..”
Nghê Thiên Ngữ thở dài một hơi, nhìn Giang Dịch Hiên một cái, lên xe của Mục Phong.
Mục Phong vốn muốn đưa họ đi suối nước nóng, nhưng bị từ chối, vì vậy đưa các cô đi chèo thuyền. Anh ta biết một chỗ thánh địa đẹp để du ngoạn, hơn nữa còn là chỗ tư nhân không công khai ra. Nơi đó khung cảnh tự nhiên đẹp và tĩnh mịch, ngồi ở trên thuyền sẽ thấy gió thổi, hơn nữa trong hồ nước có nhiều hoa sen, người như được lạc vào cổ đại xưa vậy. Anh không ít bạn bè nên cũng thích dùng loại phương pháp này tán gái, có khung cảnh, hơn nữa cũng lãng mạn.
Mục Phong âm thầm suy xét một chút, ngay sau đó càng thấy hiếu kì hơn về Nghê Thiên Ngữ. Mặc dù anh không lộ vẻ mặt gì, nhưng cũng biết tới Giang Dịch Hiên, ngôi sao lớn nha, quá khứ có bao nhiêu người bạn của anh cũng muốn bao nuôi cô ta, nhưng xuống tay chậm, nghe nói đã theo người khác rồi, bữa tiệc nào cũng không được đi. Sau đó danh tiếng của Giang Dịch Hiên ngày càng vang rộng, càng ngày càng hồng, sự nghiệp mấy năm lên cao, trở thành một ngôi sao “hoàn mỹ” trước mặt công chúng, toàn bộ giải thưởng diễn viên cũng dành được, vô số người hâm mộ, sau đó lại gả cho người thừa kế duy nhất của Trình gia Trình Hải Dương, cả đời khiến người ta hâm mộ. Một người như thế, lại làm bạn bè với Nghê Thiên Ngữ, Mục Phong giấu sự kinh ngạc trong lòng mình.
Giang Dịch Hiên duy trì khoảng cách nhất định với Mục Phong, Mục Phong cũng biết rõ, chỉ nói chuyện với Nghê Thiên Ngữ.
Sau đó, Mục Phong dựa vào quan hệ của anh, vô tư tiến vào chỗ tư nhân này. Một lát liền có người đưa lên vật cần thiết, Mục Phong đi cùng người ta nói chuyện, Giang Dịch Hiên kéo tay Nghê Thiên Ngữ, “Ít tiếp xúc với anh ta thôi.”
Nghê Thiên Ngữ gật đầu một cái, “Tớ có chừng mực.”
Lên thuyền, Nghê Thiên Ngữ vẫn che chở cho Giang Dịch Hiên, để ngừa chuyện ngoài ý muốn. Mục Phong tỏ vẻ phong cách quý ông, vừa dùng mái chèo chèo thuyền, dừng nói chuyện với các cô.
Hoa sen đầy hồ, họ nhìn lẫn nhau một cái, mặc dù cảm giác người này không tốt lắm, nhưng cảnh đẹp trước mặt, tâm tình cũng tốt.
Mục phong chèo tới chỗ hoa sen, hái một bông hoa sen đặt vào trong tay, sau đó đưa cho Nghê Thiên Ngữ, “Nếu như hoa nhỏ hơn một chút thì tốt, có thể cắm lên trên tóc.”
Nghê Thiên Ngữ ngẩng đầu, thấy Mục Phong nở nụ cười thuần chất. Cô không khỏi ngẩn người, khi đó, người kia cũng nói với cô như vậy: Hoa nhỏ hơn một chút thì tốt, anh có thể cắm lên trên tóc em.
Khi đó bọn họ đi trộm hạt sen ở ao nhỏ, bị chủ nhà phát hiện, đuổi theo họ thật xa, lúc bọn họ chạy trốn thì khuôn mặt đỏ bừng, anh nói hạt sen không lấy được, nhưng vì cô mà lấy được một bông hoa sen.
Nghê Thiên Ngữ nhanh chóng chớp mắt, Giang Dịch Hiên phát hiện sự khác lạ của cô, “Sao vậy?”
Cô lắc đầu một cái, đứng lên, đi tới bên cạnh Mục Phong, “Chèo sang bên kia xem, bên đó có hạt sen.”
Mục Phong theo ý cô, Nghê Thiên Ngữ biểu hiện rất tích cực, đi hái được chút hạt sen, sau đó chia sẻ cho Mục Phong cùng Giang Dịch Hiên, Mục Phong định không tìm, lại ngồi xuống, khiến thuyền lại dao động.
Anh đúng là chưa từng ăn qua cái món này, mùi vị cũng được, anh nhìn Nghê Thiên Ngữ, phát hiện nét mặt của cô đơn thuần và đáng yêu. Cô thuộc kiểu cô gái quyến rũ, nhưng trên người không có mùi vị phong trần nào, nhưng trong người lại có ma lực hấp dẫn người, lộ ra khuôn mặt như vậy, ngược lại lại tăng thêm mấy phần ngây thơ đáng yêu.
“Em chơi vui vẻ như vậy, có phải nên bày tỏ chút cảm tạ với tôi hay không?”. Lập tức Mục Phong lại quay về bộ dạng “ đòi nợ”.
Nghê Thiên Ngữ giận, liếc anh một cái, “Ai nói tôi vui vẻ, cười không có nghĩa là vui.”
Mục Phong chỉ cười, cảm thấy dáng vẻ phản bác của cô cũng rất đáng yêu.
Giang Dịch Hiên cau mày, lắc đầu một cái.
Kế tiếp là màn ăn tối, Mục Phong mới đưa họ về, thấy Nghê Thiên Ngữ xuống xe mới mở miệng, “Rất nguyện ý vì em mà cống hiến sức lực, tôi không ngại về sau em phiền hà tới tôi đâu.”
Nghê Thiên Ngữ cầm điện thoại của mình, “Yên tâm, về sau thời điểm phiền hà anh còn rất nhiều.”
Cô cười khẽ với anh, trong mắt có mấy phần trêu đùa,