Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341589
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1589 lượt.
càng giống người đàn ông ấy, nhất là lúc nó cười hay khi nó ho và khẽ nhíu đôi lông mày lại.
Có lẽ chính bởi vì vậy mà Hi Hiểu thi thoảng vẫn cảm thấy áy náy với Tử Duệ. Mặc dù hai người chẳng bao giờ nhắc đến chuyện này, mặc dù anh cũng cố gắng để yêu thương Đồng Đồng như con đẻ của mình, thế nhưng trong lòng vẫn còn đôi chút cảm giác xót xa. Vì vậy khi Tử Duệ nhăn nhó khổ sở về chuyện của Thừa Trạch, cô bắt đầu quen với việc dùng cách của mình để giải tỏa nỗi buồn lo cho anh.
Có thể thấy là không phải bất đắc dĩ thì Tử Duệ tuyệt đối không để cho cô có chút dính dáng gì đến người đàn ông ấy. Vì vậy, Tử Duệ vẫn cho thôi việc hai nhân viên thiết kế làm đề án Thừa Trạch không được thông qua với lí do làm việc không hiệu quả.
Những người đó đều là những chiến hữu đã từng một thời kề vai sát cánh với Hi Hiểu. Hi Hiểu hay tin này liền có ý nói đỡ cho họ, nhưng Lí Tử Duệ chỉ dùng một câu để gạt đi:
-Trụ Dương sớm muộn gì cũng cần có một người thay em lo chuyện bên Lục Kỳ Thần!
Hi Hiểu cứng họng không nói được gì.
Câu nói này có bao hàm quá nhiều ý nghĩa. Cô thậm chí còn không biết nên đứng ở lập trường nào để nói chuyện này với Lí Tử Duệ. Nhìn thấy đề án của anh không qua, mà lịch trình tuyên truyền mới bước đầu đã khó khăn, Hi Hiểu cảm thấy rất lo lắng. Nhưng nếu lại giúp anh thêm lần nữa thì tâm lí cũng chẳng dễ chịu gì. Cho đến khi Lí Tử Duệ phải thốt lên câu đó: -Anh cảm thấy cái mà Thừa Trạch để mắt tới không phải là thực lực của Trụ Dương, mà là em, Nhan Hi Hiểu!- lúc này Hi Hiểu mới phát hiện ra rằng sự việc đã đi quá sức tưởng tượng của mình. Cân nhắc hồi lâu, cô quyết định sẽ bàn bạc chuyện này với Lục Kỳ Thần.
Cân nhắc kĩ lưỡng nội dung cuộc nói chuyện với Lục Kỳ Thần, Hi Hiểu móc điện thoại ra, vừa định gọi đi thì ngón tay ấn phím gọi chợt khựng lại. Cô chợt nhớ ra là mình không có số của Lục Kỳ Thần.
Một người đã từng thân thiết đến như vậy, giờ bỗng nhiên trở thành một người xa lạ, xa lạ đến mức chẳng biết phải liên lạc bằng cách gì?
Cô biết Lí Tử Duệ thể nào cũng có, nhưng những chuyện như thế này, mặc dù không phải những chuyện đáng xấu hổ nhưng với tính cách nóng nảy của anh chỉ e lại sẽ đặt cho cô mọt cái tội danh gì đó. Mấy ngày nay công việc bận rộn tối tăm mặt mũi, Lí Tử Duệ làm việc như điên nên tâm tính cũng trở nên nóng nảy hơn nhiều.
Hi Hiểu nghĩ tới nghĩ lui, quyết định sẽ gọi điện đến bộ phận lễ tân của Thừa Trạch, nhờ thư kí chuyển lời đến Lục Kỳ Thần.
Xem ra vai vế của Lục Kỳ Thần cũng không phải tầm thường, gọi một cuộc điện thoại mà cũng cần phải hỏi han đủ điều. Hi Hiểu vốn định lặng lẽ hành sự, chỉ nói vơi thư kí rằng mình là một nhân viên thiết kế của Trụ Dương, muốn hỏi ý kiến của tổng giám đốc Lục về một số vấn đề quan trọng. Nào ngờ cô thư kí đó chỉ cười khẩy rồi lấy lí do là không thể gặp được vì không hẹn trước liền nhanh chóng cúp điện thoại.
Hi Hiểu nghiến răng nghiến lợi chửi rủa Lục Kỳ Thần rồi gọi điện lại, bực bội nói tên:
-Cô hãy nói là có Nhan Hi Hiểu tìm anh ta!
Quả nhiên, lần này, chưa đến hai giây Lục Kỳ Thần đã nhấc điện thoại lên.
Hi Hiểu vì tức tối nên lời nói có vẻ gay gắt: -Tổng giám đốc Lục, giờ muốn tìm anh khó thật đấy!
-Nhan Hi Hiểu- anh trầm giọng, hơi thở đều đều vọng lại từ đầu dây bên kia, giọng nói như mang chút mỉa mai: -Nếu như muốn tìm anh, em sẽ là người tìm anh dễ dàng nhất trên đời này!
Mới mở đầu đã quá sức tình tứ, Hi Hiểu cảm thấy gai người, lúc này cô mới nhận thức được là câu nói ban nãy của mình có phần quá suồng sã. Nghĩ vậy Hi Hiểu đành nghiêm giọng: -Tôi không có ý đó đâu. Tổng giám đốc Lục, lần này tôi gọi anh là vì muốn nói chuyện có liên quan đến chồng tôi, Lí Tử Duệ.
-Ok, 4 giờ 10 phút chiều này tôi rảnh, chúng ta gặp nhau ở quán trà Thần Vận đi!
-Đừng cúp điện thoại!- cảm thấy Lục Kỳ Thần chuẩn bị cúp máy, Hi Hiểu hốt hoảng nói:
-Tổng giám đốc Lục, tôi cảm thấy có những chuyện chúng ta nói ở đây là được rồi, không cần thiết phải gặp mặt.
-Nhan Hi Hiểu, nếu như là vì chuyện của chồng em thì tốt nhất em tự đến!
Cúp điện thoại xuống, Hi Hiểu chửi thầm Lục Kỳ Thần trong bụng. Định sẽ không gặp mặt anh ta nữa nhưng vì chuyện này không thể làm khác được. Gặp mặt cũng tốt, dù sao cũng chẳng phải có ý đồ đen tối, có gặp cũng có sao?
Cô đến quán trà Thần Vận sớm hơn hai mươi phút, nào ngờ Lục Kỳ Thần đã ngồi đó đợi cô từ lâu rồi. Vừa nhìn thấy cô, anh ta đã vẫy tay gọi phục vụ: -Một cốc nước dâu tây, một cốc nước cam!
-Không!- Hi Hiểu vội vàng nói với cô phục vụ: – Cho tôi một cốc chanh tươi!
Cô phục vụ nhanh chóng bê đồ uống lên. Hi Hiểu nhấp một ngụm rồi ngẩng đầu lên. Nào ngờ bắt gặp đôi mắt sâu thẳm đang lặng lẽ nhìn mình. Đột nhiên Lục Kỳ Thần lên tiếng:
-Chẳng phải em thích uống dâu tây sao? Sao giờ lại chuyển sang chanh tươi thế?
Hi Hiểu bĩu môi: -Uống nhiều nên chán rồi, cảm giác ngọt quá chẳng thú vị, cứ uống chua cho sảng khoái!
-Lí Tử Duệ đối với em mà nói chính là chanh tươi của hiện tại?
Bàn tay đang nguấy cốc nước của Hi Hiểu chợt khựng lại