Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341585
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1585 lượt.
i:
- Trụ Dương ban đầu do anh giới thiệu em vào làm. Thế nên phong cách chỉnh thể của bọn họ anh cũng biết rất rõ. Về cái anh chàng thiết kế trưởng họ La ấy có lẽ đã từng tham gia vào đề án của Thừa Trạch rồi. Nếu anh nhớ không nhầm thì cái đề án 3A lần trước mà Lý Tử Duệ giao cho anh chính là tác phẩm của anh ta.
Cái gọi là thiết kế ấy mà, tưởng rằng thế nào cũng được, nhưng thực ra nó cũng giống như con người, cũng có tư duy và hô hấp. Những cái đề án của anh chàng La Đông Thần đó nhìn có vẻ chẳng chút sơ sót gì nhưng thực ra lại rất thiếu linh hoạt. Đỉnh cao nghề nghiệp của anh ta chính là lúc làm cái đề án Lạc Thành ở thành phố W. Chính nhờ cái đề án đó mà anh ta mới có địa vị như ngày hôm nay. Thế nhưng các đề án sau này của anh ta đều bị ảnh hưởng đôi chút từ đề án Lạc Thành.
- Cái đề án đưa lên lần này cũng y như vậy, nhìn sơ qua cũng biết là của La Đông Thần. Cái đề án này nếu đặt vào các công trình khác của Đường Đô có thể sẽ là lựa chọn đúng đắn nhất. Nhưng trong đề án Thừa Trạch lần này, thực sự nó không thích hợp. Chỉ tập trung tuyên truyền ưu điểm vị tr1i khu vực và ưu thế địa lí, trong khi đây không phải là báb các cửa hàng, cần gì phải đặt những vấn đề này làm trung tâm.
Hi Hiểu ngây ngô gật đầu. Cô thật không ngờ Lục Kỳ Thần lại có thể nhìn vấn đề một cách triệt để như vậy, chỉ vài câu ngắn gọn đã chỉ ra được những nhược điểm của La Đông Thần.
- Mấy cái đề án còn lại, trọng tâm quá vụn vặt, không đủ thực tế, cũng không nổi bật. – Lục Kỳ Thần chậm rãi nói ra suy nghĩ của mình. – Nói không quá chứ lúc nhìn thấy đề án A7 của em, anh chỉ liếc qua đã nhìn ra cốt tủy nằm trong đó rồi. Trong tình trạng khủng hoảng kinh tế như hiện nay, không những cần phải nhấn mạnh đặc điểm phù hợp với người sử dụng mà còn phải chú ý đến tương lai ngành bất động sản. Cái khái niệm “ngân hàng nhà ở” mà em đưa ra trong bản đề án đã so sánh Thừa Trạch với một sản phẩm có thể nâng cao giá trị, nghe có vẻ rất thông tục nhưng thực chất lại có khả năng đánh động trái tim quần chúng nhất!
Hiện giờ đang khủng hoảng kinh tế, aiai cũng giữ thái độ "quan sát" đối với ngành bất động sản, lo lắng rằng giá nhà sẽ từng bước sụt giảm. Thế nhưng khái niệm này của em đã đem lại một ám hiệu ngầm, như muốn nói với quần chúng rằng: Thừa Trạch chúng tôi bảo đảm khách hàng sau khi mua nhà, giá cả nhà đất trong vòng mười năm sẽ không bị sụt giảm.
Lúc thực hiện đề án này, quả thực là Hi Hiểu có nghĩ đến sáng kiến này. Nhưng điều đó quá mạo hiểm đối với nhà thầu nên chỉ đưa ra cái khái niệm này như một ám hiệu chứ không dám đi vào đào sâu khai thác.
Thật không ngờ cái suy nghĩ này lại trúng ý tưởng của Lục Kỳ Thần.
Hi Hiểu cười cười:
- Ý của anh là, nếu như bên đại diện không làm theo phong cách như lúc đấu thầu đã đưa ra, hợp dồng đã kí với bên A rất có thể sẽ bị hủy bỏ?
- Anh không nói để dọa em đâu! - Lục Kỳ Thần nhún vai.
- Nhan Hi Hiểu, đối với toàn bộ hạng mục của Thừa Trạch, một chút tiền nhỏ giải quyết do hủy bỏ hợp đồng đó chẳng dáng bao nhiêu!
Hi Hiểu cười như mếu:
- Thôi được rồi, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức!
- Anh nghe Tôn Bồi Đông nói chẳng phải em sắp phải đi làm rồi sao? - Lục Kỳ Thần đột nhiên đổi chủ đề. - Nghe nói có khả năng được thăng chức. Trụ Dương không định sẽ "tha" cho em đâu!
- Đây đều là nhờ phúc của anh cả đấy! - Hi Hiểu cười gượng. - Vốn dĩ chuẩn bị phải đi làm lại rồi. Nhưng mà con còn nhỏ quá, hơn nữa công ty cũng chẳng có chuyện gì quan trọng, vì vậy sẽ nghỉ thêm vài tháng nữa.
- Thế khi nào em đi làm lại?
- Đợi Đồng Đồng cứng cáp một chút. - Hi Hiểu mím môi. - Giờ nó mới được có hơn tám tháng, đợi nó một tuổi rưỡi rồi tính!
- Hi Hiểu, em đã bao giờ nghĩ đến quan hệ giữa anh và con chưa?
- Đã nghĩ. - Hi Hiểu gật đầu, ánh mắt sắc sảo. - Quan hệ giữa anh và con bé tốt nhất chỉ là bốn chữ: Không chút liên quan!
- Nhưng...
- Không có nhưng! - Cô ngắt lời Lục Kỳ Thần. - Lục Kỳ Thần, đứa bé này được sinh ra không phải là vì anh. Khi tôi phát hiện ra mình có thai, đã định bỏ đứa bé đi rồi nhưng để đạt được mục đích làm mẹ nên tôi mới sinh nó ra. Trước đây tôi không nói cho anh biết chính là vì không muốn anh nghĩ ngợi nhiều. Kiều Việt rất thận trọng đối với chuyện này, chắc là sợ tôi sẽ dùng đứa bé ra để đe dọa mối quan hệ của hai người. Thực ra tôi hoàn toàn không có ý đó, nếu như không phải vì Tử Duệ muốn phát triển ở thành phố J này thì tôi đã mang con về thành phố C từ lâu rồi!
- Vì vậy, chuyện Đồng Đồng xin anh hãy quên đi. Giờ nó chẳng có quan hệ gì với anh hết, sau này cũng không, mãi mãi không... - Hi Hiểu hít một hơi thật sâu. - Mẹ của nó, chỉ có thể là Nhan Hi Hiểu này. Còn người mà nó gọi là bố, chỉ có thể là Lý Tử Duệ.
Nhắc đến chuyên đứa bé không khí giữa hai người lại trở nên căng thẳng. Rõ ràng là đã cố gắng kiểm chế bản thân nhưng đôi mắt của Lục Kỳ Thần đã trở nên âm u, đôi môi anh cứ mím chặt lại, ngón tay trỏ không ngừng nhịp nhịp xuống bàn. Không hiểu sao Hi Hiểu lại đột nhiên ngửi thấy mùi vị của sự nguy hiểm.
Lục Kỳ Thầ