Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341583
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1583 lượt.
n mà trước kia cô quen biết luôn giống như ánh mặt trời, dịu dàng và vô hại, thậm chí ngay cả khi có bực bội đến tột độ anh chỉ biết nhếch môi cười cay đắng. Sự trầm ngâm của anh lúc này giống như một con thú hoang đang nhẫn nhịn, chịu đựng, toàn thân anh như phát ra một thứ không khí khiến cho người khác cảm thấy run sợ.
Nghĩ đến mối quan hệ rối rắm của hai người, trong cơn hoang mang, Hi Hiểu chỉ biết nói một câu: "Hợp tác vui vẻ" để kết thúc cuộc nói chuyện, cầm túi xách lên, cô nhanh chóng bỏ đi.
Lựa chọn, đường về hay ngõ cụt
Đến cửa nhà Hi Hiểu mới nhìn đồng hồ, đã là 5 giờ 20 phút. Cô đẩy cửa bước vào, nhìn xung quanh căn phòng, hoang mang hỏi dì Cố:
- Tử Duệ chưa về hả dì?
- Cậu ấy về rồi! - Vừa dứt lời thì Hi Hiểu thấy có bóng người từ trong phòng ngủ đi ra. Nhìn thấy bộ dạng bơ phờ của Hi Hiểu, Tử Duệ nheo nheo mắt hỏi:
- Em đi đâu thế?
Anh nắm chặt bàn tay cô:
- Anh là chồng của em, muốn hiểu kĩ về em cũng không phải là quá đáng phải không?
- Tương đối không. - Hi Hiểu bị anh siết mạnh đến nỗi đau tay liền ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt đầy bướng bỉnh. - Tử Duệ, anh cứ hỏi thẳng là Lục Kỳ Thần đã cho em bao nhiêu tiền đi. Có phải anh muốn hỏi trước khi chia tay, rốt cuộc Lục Kỳ Thần đã cho em bao nhiêu tiền để làm phí trao đổi không?
Ngọn lửa trong mắt anh đột nhiên bị dập tắt, nhưng giọng nói vẫn hết sức uy quyền:
- Không sai, anh rất muốn biết chuyện đó đấy!
- Chẳng phải em đã nói với anh rồi hay sao? Tử Duệ, chẳng nhẽ anh không tin lời em? - Hi Hiểu phẫn nộ quay lưng lại, tiếp theo đó là hành động mà mỗi khi tức giận Hi Hiểu vẫn thường làm: đóng sầm cửa lại trước mặt anh.
"Rầm" một tiếng, dường như cô đã dùng tất cả sức mạnh mà mình có để đóng chặt cánh cửa lại, mạnh đến nỗi trần nhà như muốn sập xuống đến nơi. Tử Duệ như bừng tình trước âm thanh khủng khiếp ấy, anh mệt mỏi thả mình lên ghế sô pha.
Tử Duệ ngồi trên ghế, hút hết điếu này đến điếu khác. Chẳng mấy chốc, cả người anh như chìm vào trong biển khói, cái gạt tàn để trên bàn cứ đầy dần lên. Lý Tử Duệ chẳng biết bản thân mình bị làm sao nữa. về đến nhà không thấy Hi Hiểu đâu, chẳng biết tại sao trong lòng anh lại dâng lên một nỗi tức giận.
Trông có vẻ như là được thăng chức, nhưng thực ra đến giờ anh mới biết cái cảm giác "trên cao không chịu được cái lạnh". Mặc dù cái vị trí "cao" của anh bây giờ so với người ta vẫn chỉ là hàng tép riu.
Gói thầu của Thừa Trạch đã giành được rồi, thế nhưng Lục Kỳ Thần một mực không chấp nhận tất cả những đề án không phải là của Hi Hiểu. Hai người bọn họ như đã hình thành nên một bản khế ước ngầm vô cùng kì lạ. Rõ ràng trên đề án đó có đề tên của Nhan Hi Hiểu, thế nhưng Lục Kỳ Thần vẫn có thể phát hiện ra được đó không phải là thiết kế của Hi Hiểu. Cứ như thế này thì nhóm thiết kế mà Lý Tử Duệ khó nhọc tổ chức có lẽ sẽ trở thành một thiết bị vô dụng. Bận rộn suốt ngày mà chẳng thu lại được kết quả gì.
Lý Tử Duệ cảm thấy bản thân mình đang dùng chức vụ làm cái giá để tác thành cho Lục Kỳ Thần và Nhan Hi Hiểu ngầm qua lại với nhau.
Anh biết bản thân mình suy đoán lung tung như thế này là không công bằng với cô, thế nhưng suy nghĩ này cứ như một cây cỏ độc, một khi đã nảy mầm liền phát triển điên cuồng, vươn những cái nhánh cây cắm sâu vào trong trái tim anh. Anh biết Nhan Hi Hiểu một lòng một dạ vì anh. Trên hợp đồng có quy định, nếu như bên B nhiều lần không đáp ứng được yêu cầu của bên A thì hợp đồng của hai bên sẽ chấm dứt trước thời hạn. Khó khăn lắm mới giành được cái hợp đồng này, anh không hi vọng bao nhiêu công sức của mình đều đổ sông đổ bể.
Thế nên hiện giờ, quả thật là cất bước quá khó khăn.
Lý Tử Duệ dang trầm ngâm trong nỗi phiền muộn thì chợt nghe thấy tiếng đóng cửa, Nhan Hi Hiểu đã lại gần chỗ anh ngồi không biết từ lúc nào. Ngoảnh dầu lại nhìn dì cố đã bế con vào trong buồng ngủ, cô liền ngồi xuống bên cạnh Tử Duệ, chỉ vào tấm thẻ ngân hàng trên tay bảo:
- Đây là toàn bộ số tiền mà em có, anh kiểm tra đi! Còn mật mã... - Cô ngại ngùng ngoảnh mặt đi. - Là ngày sinh của anh!
Cô làm như vậy lại khiến cho Tử Duệ cảm thấy khó xử:
- Hi Hỉểu, em biết là không phải anh không tin...
- Em hiểu ý anh. - Hi Hiểu chỉ vào tấm thẻ. - Nhưng anh nói cũng đúng, dù gì chúng ta cũng là vợ chồng, thế nên cái gì cũng phải rõ ràng. Em không biết anh có bao nhiêu tiền, nhưng em có thể nói với anh rằng, tất cả tài sản của em chỉ có đây thôi...
Anh còn chưa kịp phản ứng gì thì đã thấy cánh tay mình ấm nóng, Hi Hiểu nắm lấy cánh tay anh, kéo anh hướng về phía phòng ngủ:
- Anh ngoan ngoãn đứng yên ở đây đi!
Câu nói ấy cứ như một bà mẹ đang giáo huấn con trai của mình vậy.
Hi Hiểu kéo ghế ngồi vào trước máy vi tính, nhanh chóng mở ra một tài khoản ngân hàng:
- Nhìn đi, đây là tài khoản ở ngân hàng công thương, bên trong có 25 vạn tệ.
Sau đó cô lại mở một tài khoản khác và nói:
- Đây là một tài khoản khác của em, bên trong có 90 vạn.
Nhìn sâu vào đôi mắt