Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341576
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1576 lượt.
ải là ở đây mà ca cẩm đâu nhé!
Vừa định ngồi xuống trước bàn trang điểm thì cánh tay cô bị kéo lại, chưa kịp phản ứng gì thì Hi Hiểu đã thấy mình nằm gọn trong vòng tay của Tử Duệ. Anh ôm cô thật chặt, cứ như muốn cơ thể cô hòa vào làm một với mình vậy:
- Hi Hiểu... - Anh hít một hơi thật sâu. - Chúng ta bỏ đứa bé này đi nhé!
Hi Hiểu vùng ra khỏi vòng tay anh, lời nói trong dầu buột ra miệng:
- Không!
- Tử Duệ, lẽ nào anh không muốn có đứa con này? - Hi Hiểu đẩy Tử Duệ ra, nhìn chằm chằm vào anh. - Em biết anh là vì em, vì lo lắng cho em nên mới nói vậy. Nhưng anh yên tâm, em sẽ không có chuyện gì đâu! Em sẽ ngoan ngoãn ở nhà, chúng ta sẽ tìm hai ôsin đến giúp đỡ, em chỉ cần lo ăn ngủ thôi là được mà.
Đôi mắt trong veo đã mất đi sự tĩnh lặng thường ngày, thay vào đó là thứ ánh sáng khiến cho người ta cảm thấy chua xót. Cô nhìn anh như van lơn, bộ dạng thật đáng thương. Lý Tử Duệ đột nhiên bị một Hi Hiểu như vậy khiến cho trái tim tê tái:
- Hi Hiểu à, chúng ta hãy dùng lí trí để phân tích vấn đề đi!
- Bác sĩ đó nói, nếu như em không bỏ cái thai, đợi vài tháng nữa, tình hình chuyển biến xấu đi có làm cũng rất nguy hiểm. - Nhớ lại vẻ mặt của ông bác sĩ, ruột gan Lý Tử Duệ như thắt lại. - Cho nên Hi Hiểu à, chúng ta đã có Đồng Đồng rồi. Em không cần lo lắng, cả nhà ba người chúng ta chẳng phải đang sống một cuộc sống rất hòa thuận rồi hay sao?
- Anh chớ có nghĩ đến mấy lời hù dọa của ông bác sĩ ấy.
- Hi Hiểu khó nhọc nặn ra một nụ cười trên môi để an ủi anh. - Anh không biết mấy ông bà bác sĩ ấy có một cái biệt danh là "diễn viên siêu đẳng" hay sao. Bọn họ rất giỏi nói mấy lời hù dọa ấy. Còn cái vẻ mặt sầm sì của ông ta ấy mà, chẳng qua là do bệnh nghề nghiệp, suốt ngày phải cau có nên mới thành như vậy mà thôi. Bọn họ chẳng qua muốn lừa dân lành để bỏ tiền túi ra mua thuốc của họ thôi mà.
- Nhan Hi Hiểu!
- Anh yên tâm đi, sức khỏe của em em rõ hơn ai hết! - Hi Hiểu bướng bỉnh nói tiếp: - Lần trước đi bệnh viện họ còn khuyên em không nên sinh con, thế mà em vẫn đẻ ra Đồng Đồng khỏe mạnh rồi đấy thôi. Lý Tử Duệ, vợ chồng mình mới có một đứa con, sinh đứa con này ra cũng đâu phải là vi phạm chính sách kế hoạch hóa gia đình của nhà nước đâu, thế nên kiểu gì cũng phải sinh nó ra. Chỉ có một lí do duy nhất để không sinh đứa ữẻ này ra, dó là... - Hi Hiểu chớp chớp mắt. - Anh không nuôi nổi!
- Hi Hiểu... - Môi anh run run, định nói gì đó nhưng ngắc ngứ mãi chẳng nói ra được: - Hi Hiểu... anh cần con... không sai, nhưng anh cần em hơn!
- Đứa bé tội nghiệp. - Hi Hiểu cố cao giọng để trấn áp nỗi xúc động vừa dâng lên trong lòng. Cô cố ý mỉm cười thật tươi, ngả đầu vào ngực anh. - Bố nó này, em đảm bảo an toàn cho cả hai, anh sẽ có cả hai đáp án, có được không anh?
Ân đoạn nhưng tình chưa tuyệt
Nhan Hi Hiểu chính thức trở thành "động vật" được bảo vệ triệt để. Bởi vì cô đang mang thai, thế nên Lý Tử Duệ đã xin Tôn Bồi Đông thu ngắn chuyến công tác Hồng Kông kéo dài nửa tháng thành bốn ngày.
Hai người đã trở thành một tấm gương điển hình về một đôi vợ chồng yêu thương nhau thắm thiết. Những người quen biết họ đều cảm thán trước khả năng của tạo hóa. Đối mặt với vấn đề gây khó xử này, Hi Hiểu chỉ biết cười trừ.
Chớp mắt mà Lý Tử Duệ đã đi Hồng Kông được một ngày, tính ra thì ngày kìa là anh đã về rồi. Hi Hiểu chán ngồi không liền mở điện thoại ra tính toán những kế hoạch trong những ngày sắp tới. Anh mới đi có một ngày mà cô cảm thấy dài như nửa tháng. Đang định than thở thì đột nhiên cô nghe thấy tiếng dì Cố nhắc nhở:
- Bà chủ, ông chủ có dặn không để cho cô suốt ngày nghịch điện thoại!
- Nhan Hi Hiểu! - Anh hơi dừng lại. - Em có thai à?
Hi Hiểu sững người vì kinh ngạc, nhưng ngay lập tức cô lấy lại bình tĩnh, giả bộ cười thật to:
- Tôi dâu phải là đại minh tinh, thật chẳng ngờ mấy chuyên vặt vãnh này cũng bị đồn đi nhanh thế...
- Là con của Lý Tử Duệ phải không?
- Lục Kỳ Thần, anh không thấy hỏi thế là thừa à? - Hi Hiểu cười nhạt. - Đương nhiên là con của chồng tôi rồi!
Cô cố ý nhấn mạnh hai từ "chồng tôi" để nhắc nhở anh ta. Hai người giờ đã không còn quan hệ gì nữa, vì vậy cô có con với người khác đâu có liên quan gì đến anh ta?
- Hi Hiểu, anh muốn nhận nuôi con của chứng ta... - Im lặng mất vài giây, Lục Kỳ Thần đột nhiên thở dài. - Anh muốn giành lại quyền nuôi dưỡng Đồng Đồng!
Hi Hiểu kinh ngạc thốt lên:
- Lục Kỳ Thần, anh có điên không đấy? Con của Nhan Hi Hiểu này, anh lấy quyền gì mà đòi giành lại quyền nuôi dưỡng nó?
- Anh là cha đẻ của Đồng Đồng! - Lục Kỳ Thần nghiến răng. - Anh không muốn con của anh gọi người khác là cha! Anh không muốn con anh sống dưới sự bảo bọc của một người đàn ông khác. Anh không muốn con anh phải khổ sở dưới sự giày vò của một người cha dượng!
- Lục Kỳ Thần, ai để cho Đồng Đồng phải chịu sự giày vò hả? - Hi Hiểu giận điên người. - Anh thôi ngay cái suy nghĩ tiểu nhân ấy đi! Đồng Đồng mang họ Lý, cho dù nó có là con anh thì t