XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Tác giả: Vũ Băng (TQ)

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341575

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1575 lượt.

ến bệnh viện!
Hi Hiểu rất sợ cái nơi gọi là bệnh viện: Lần đầu tiên đến bệnh viện, cô hay tin mình có thai với Lục Kỳ Thần, lúc đó cái tin này chẳng khác gì sét đánh ngang tai. Lần thứ hai đến bệnh viện, người ta thông báo với cô không thể phá thai, chẳng khác nào đặt cô vào chỗ chết. Lần thứ ba tới là khi Hi Hiểu bị ngã cầu thang, bố của Tử Duệ đã đưa cô tới bệnh viện. Lúc đó quan hệ của cô và anh vẫn còn chưa được như bây giờ, nhưng đến giờ Hi Hiểu vẫn còn nhớ rõ vẻ mặt của anh lúc đó, trên đôi hàng mi dài như bị kết băng lại, cái nhìn lạnh đến thấu xương. Đó là lần đầu tiên Hi Hiểu cảm thấy sợ anh, sợ anh sẽ rời bỏ cô, sợ anh sẽ không cùng cô sánh vai đi tiếp.
Giờ nghĩ lại, lúc đó có lẽ tình cảm đã bắt đầu nảy nở.
Lần thứ tư đến bệnh viện thì khỏi cần nói rồi, là lần đi đẻ. Lúc đó cô cũng chẳng hiểu mình đã nghĩ thế nào nữa. Thấy bố đẻ của đứa trẻ đến bên mình, cô lại không tự chủ được bản thân nhớ đến người đàn ông lúc thì nóng nảy, lúc lại dịu dàng ấy. Chính vì vậy, lúc cơn đau giày vò, cô muốn nắm thật chặt lấy bàn tay của người đàn ông ấy. Dường như trong cuộc đời này, chỉ có duy nhất một mình anh có thể mang lại dũng khí cho cô.
Mặc dù quan hệ giữa hai người có quá nhiều rắc rối, mặc dù tình cảm giữa hai người có quá nhiều xa cách, nhưng cuối cùng cô vẫn để mặc cho mình bước theo con đường chẳng biết đến ngày mai.
Đến khoa phụ sản quen thuộc, sau khi làm một loạt các xét nghiệm, bác sĩ liền gọi Hi Hiểu đến thông báo:
- Cô mang thai được ba tuần rồi!
Hi Hiểu nhẩm tính, ba tuần, hai mươi mốt ngày, thời điểm vừa trùng khớp. Gần đây cô thường cảm thấy mêt mỏi, lại thêm chuyên của Thừa Trạch không mấy thuận lợi, cả ngày làm việc mệt nhoài khiến cho cô và Tử Duệ chẳng còn tâm trạng nào mà làm chuyện vợ chồng. Giờ nghĩ lại thấy thật may mắn vì không phải vận động nhiều như trước đây.
Đang định quay sang nhìn bộ mặt sung sướng của Tử Duệ thì đột nhiên cô phát hiện ra ánh mắt của vị bác sĩ kia có vẻ không bình thường. Trái tim Hi Hiểu chợt giật thon thót:
- Sao thế bác sĩ, có gì không ổn à?
- Cô vừa mới sinh chưa được bao lâu phải không? - Bác sĩ cau mày: - Mười tháng chưa?
- Hơn chín tháng, chưa được mười tháng ạ!
- Chẳng trách! - Bác sĩ ngoảnh sang hỏi người đàn ông đang ngồi cạnh cô. - Anh là chồng cô ấy à?
Lý Tử Duệ mặt đã xanh như tàu lá chuối, giọng nói nghèn nghẹt như phát ra từ các kẽ răng:
- Vâng...
- Tình trạng của vợ anh chẳng mấy lạc quan. - Đôi lông mày của ông bác sĩ nhíu lại càng chặt hơn. - Vách tử cung của cô bẩm sinh quá mỏng, sau khi sinh lần đầu đã bị tổn thương lớn, hơn nữa thời gian lại quá gần, mang thai thêm lần nữa chẳng khác gì lại thêm một lần tổn thương nữa. Hai người suy nghĩ cho kĩ, giờ bỏ cái thai đi hay là...
- Tôi không bỏ đâu... - Bác sĩ còn chưa nói dứt lời thì Hi Hiểu đã chen ngang. - Bác sĩ, có chết tôi cũng phải sinh đứa bé này ra!
- Hi Hiểu... - Thấy cô ngang ngạnh như vậy, Tử Duệ liền khẽ kéo áo cô. Nhưng Hi Hiểu vẫn ương bướng không chịu nghe. - Bác sĩ, tôi nhất định phải sinh đứa bé này ra, lẽ nào bắt buộc phải phá bỏ hay sao?
- Không phá cũng được, nhưng chớ trách tôi không nhắc nhở cô, nguy cơ sau này rất lớn đấy! - Bác sĩ lắc đầu nói: - Nếu như mấy tháng nữa mà cô quyết định bỏ đứa bé đi, lúc ấy còn phải nạo tử cung, thậm chí còn phải làm một cái phẫu thuật tương đối lớn, tổn thương sẽ càng nghiêm trọng.
- Nếu như tôi cố tình không phá thì sao?
- Cố gắng dưỡng thai thì có thể chẳng vấn đề gì... - Bác sĩ thở dài, cúi đầu nhìn vào tài liệu kiểm tra của cô. - Nếu như rất muốn có con, vậy thì cố gắng mà điều dưỡng. Nói thật lòng tôi đề nghị hai người chớ có giữ lại đứa bé này. Hai người mới sinh một đứa...
- Bác sĩ, vậy khả năng sinh nở an toàn là bao nhiêu? - Lý Tử Duệ cũng trở nên kích động, chỉ có thể sử dụng những con số cụ thể để chấn áp bản thân. - Hai mươi, hay ba mươi phần trăm?
Anh cố ý nói thấp khả năng xuống để chuẩn bị sẵn sàng tâm lí cho mình. Bác sĩ mím môi nhìn hai người với vẻ đồng cảm:
- Cũng không đến nỗi tuyệt vọng như vậy, cũng được khoảng trên sáu mươi phần trăm.
Nghe thấy con số sáu mươi phần trăm, trái tim Hi Hiểu chợt thắt lại.
Con số này, rõ ràng là cao hơn mức tuyệt vọng, nhưng còn cách khoảng cách an toàn quá xa vời.
Sau khi đi khám về, suốt chặng đường, tiếng cười nói lúc đầu giờ chuyển thành tiếng thở dài trong im lặng. Hi Hiểu nhíu mày đăm chiêu suốt chặng đường về, lầm lũi đi trước mặt Lý Tử Duệ. Cô không dám ngoảnh đầu lại nhìn sắc mặt của anh lúc này, cô sợ mình sẽ tan chảy trước sự buồn bã và đau khổ trong ánh mắt anh.
Về đến nhà, Hi Hiểu ném chìa khóa phòng xuống bàn, ngoảnh lại bẹo má Tử Duệ lúc ấy đang lầm lũi định vào phòng ngủ:
- Sao cái mặt cứ xị ra thế? Có con rồi không vui chứ gì?
Khóe môi anh khẽ nhếch lên, nụ cười mơ hồ và thê lương:
- Hi Hiểu...
Sợ anh sẽ nói ra điều không hay, Hi Hiểu liền chặn họng:
- Lo lắng cái đầu anh ấy, đến sáu mươi phần trăm cơ mà! Nhiệm vụ của anh hiện giờ là kiếm tiền nuôi con trai, con gái chứ không ph