Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341584
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1584 lượt.
long lanh của cô, Tử Duệ lại không nén được nỗi áy náy:
- Hỉ Hiểu, không phải là anh có ý giận em...
- Có ý hay không có ý cũng được, dù gì cũng đã chung sống với nhau rồi. Hai nhăm vạn tệ này là tiền lương và tiền thưởng em tích cóp lại sau khi đã giao hết 60 vạn tiền nhà... - Hi Hiểu lấy lại tấm thẻ ngân hàng. - Số tiền 90 vạn tê của Lục Kỳ Thần bồi thường cho em tuyệt đối không được động vào. Tiền đó em sẽ để lại cho Đồng Đồng sau này. Lý Tử Duệ, thế là em đã nói bí mật lớn nhất của mình cho anh rồi nhé! - Cô thở dài. - Còn về tiền nong của chúng ta sau này, tiếp tục đóng theo chế độ AA hay là góp vào tiêu chung thì tùy anh quyết định.
- Thôi cứ tiền ai nấy tiêu đi! - Tiền của Hi Hiểu nhiều hơn tiền của Tử Duệ như vậy, nếu như bảo góp vào tiêu chung e là có chút bất công với cô.
Một cơn "bão tố tiền tệ" cuối cùng đã hạ màn như vậy đấy. Lý Tử Duệ cảm thấy bản thân nùnh quá nhạy cảm. Những ngày gần đây, Hi Hiểu càng ngày càng quan tâm đến anh chu đáo hơn, trong khi đó, đề án Thừa Trạch bận rộn khiến cho anh mệt mỏi đến kiệt sức. Mặc dù đã đưa ra mấy đề án rồi mà vẫn không khiến cho Lục Kỳ Thần hài lòng. Mười lần thiết kế thì phải có đến bảy lần Hi Hiểu phải đích thân ra tay mới được thông qua.
Nhan Hi Hiểu vốn dĩ cứ nghĩ rằng đây chỉ là khó khăn nhất thời, từ từ sẽ vượt qua thôi, hai bên cuối cùng nhất định sẽ hợp tác thành công. Nhưng suy nghĩ này của cô có phần lạc quan thái quá. Đội thiết kế của Trụ Dương càng ngày càng không nắm bắt được yêu cầu của Lục Kỳ Thần, lần nào cũng phải nhờ Hi Hiểu chỉ điểm mới có thể vượt qua được.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, chẳng bao lâu nữa công trình Thừa Trạch sẽ đi vào thời kì tuyên truyền đầu tiên: Khởi công công trình.
Thực ra rất nhiều công trình ở thành phố J này đều không có khâu tuyên truyền cho phần khởi công. Người ta quan tâm nhiều hơn đến phiên giao dịch trên sàn còn hơn là việc khởi công một công trình nhà cửa. Thế nhưng Thừa Trạch một lòng muốn nâng cao danh tiếng và uy tín của mình, do vậy khởi công cũng chính là một mánh khóe quan trọng cho cồng cuộc tuyên truyền sau này của họ.
Theo quy định cũ, trước khi giao nộp đề án, Lý Tử Duệ sẽ đem đề án về nhà cho Hi Hiểu xem qua một lượt. Nhìn hàng chữ "tuyệt mật" trên đề án, Hi Hiểu không nhịn được cười:
- Công việc của các anh hiện giờ cũng bước vào thời kì bảo mật rồi đấy nhỉ?
- Đúng thế! - Lý Tử Duệ nhún vai bất lực. - Phụ trách công trình Thừa Trạch là nhóm C, đội thiết kế phối hợp với nhóm C không hề có bất kì chút liên quan gì đến nhóm phụ trách hạng mục thành Phượng Hoàng của Gia Thái và Ngự uyển của Thiên Thần cả.
- Thế thì bây giờ chẳng phải em đang xem trộm cơ mật hay sao? - Hi Hiểu bịt miệng cười. - Theo như quy định trước đây thì em thuộc vào nhóm A của Gia Thái mà!
- Đấy là trước đây, giờ em đang tạm thời nghỉ việc, chẳng có liên quan đến nhóm nào hết. - Tử Duệ nói như lẽ đương nhiên. - Nếu như có người ở Trụ Dương muốn lên tiếng về chuyện em xem đề án Thừa Trạch thì kẻ đó phải làm ra một đề án hoàn hảo hơn em đã! Anh rất mong có một người như vậy, để sau này không cần làm phiền đến em nữa!
- Hẳn nào anh chẳng muốn để em quay lại làm việc. - Hi Hiểu nhướn mày. - Là bởi vì nếu như quay về làm việc thì khó mà âm thầm giúp anh như thế này được phải không?
Theo như hợp đồng nhân sự kí kết trước đây, lẽ ra Hi Hỉểu phải quay lại làm việc từ lâu rồi. Thế nhưng Lý Tử Duệ lấy lí do là con còn nhỏ đã ngăn cô chưa đi làm vội. Lúc đó cô còn cảm động đến rơi nước mắt, thầm nhủ cuối cùng anh cũng biết nghĩ cho cô một lần rồi. Giờ mới phát hiện ra hóa ra vẫn chỉ là để tiện cho bản thân mà thôi.
- Chẳng phải thế sao? - Lý Tử Duệ chẳng buồn phủ nhận: - Một khi em quay về Trụ Dương, tính chất sẽ hoàn toàn thay đổi. Mặc dù Gia Thái là cổ đông lớn thứ hai của Thừa Trạch, nhưng hiện nay chính Gia Thái cũng có hạng mục cần phải triển khai tuyên truyền, hơn nữa lại tương tự như công trình của Thừa Trạch, rõ ràng có thể coi là đối thủ cạnh tranh. – Nói đến đây, Tử Duệ khẽ nhếch môi cười, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Hi Hiểu. - Bà xã ạ, anh sợ người ta nói này nói nọ!
- Anh định biến em trở thành lực lượng lao động tư hữu của anh đấy à? - Hi Hiểu bất mãn lườm Tử Duệ. - Em nói cho anh biết nhé, em làm việc ở Trụ Dương còn kiếm được 5.000 tệ mỗi tháng, ở nhà làm việc cho anh lại chẳng được đồng nào.
- Tiền bạc quá là tầm thường! - Tử Duệ cười giả lả rồi ôm chầm lấy Hi Hiểu nịnh nọt. - Chúng ta là người thanh cao mà. Nào, anh thưởng cho cái hôn nào!
- Anh biến đi! - Hi Hiểu mắng yêu. - Chẳng nhẽ anh không sợ Thừa Trạch sẽ mang chuyện này ra để bàn tán hay sao? Mặc dù em không ở Trụ Dương nhưng dù sao cũng chẳng phải là nhân viên trong đội dự án của anh ư? Xem tác phẩm thiết kế như thế này là mắc tội ăn trộm "sáng kiến thiết kế" đấy!
- Nếu mà họ để ý thì đã để ý từ lâu rồi. - Tử Duệ như một cao thủ ve vãn đầy kinh nghiệm, đôi môi anh chẳng chịu yên phận, cứ lả lướt trên vành tai Hi Hiểu, hơi thở nhè nhẹ phả vào tai cô, cảm giác nhồn nhột gây cho Hi Hiểu một cảm giác