Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341577
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1577 lượt.
khoan khoái lạ lùng. Chẳng mấy chốc Tử Duệ đã khiến cho mặt với tai Hi Hiểu đỏ bừng lên.
Cô cố gắng kiềm chế trái tìm đang loạn nhịp của mình, đẩy mạnh Tử Duệ sang một bên:
- Anh ngồi yên chút đi, đang làm việc đây này!
- Nhưng mà "cái đó" không yên được... - Lý Tử Duệ suồng sã cho bàn tay đi du ngoạn trên người Hi Hiểu. - Bà xã ơi, thứ hai tuần sau có thể anh phải đi Hồng Kông công tác. Cứ nghĩ đến phải xa em lâu như thế, anh lại thấy...
Anh còn chưa nói hết Hi Hiểu đã cảm thấy cơn buồn nôn ập đến, tiếp theo đó là cảm giác chóng mặt đến tối tăm mặt mũi. Cô vội vàng đẩy Tử Duệ đang đè trên người mình ra, hoảng hốt thò đầu xuống giường và nôn khan. Đợi cơn buồn nôn qua đi, cô mới ngẩng đôi mắt ươn ướt của mình lên nhìn Tử Duệ.
Lý Tử Duệ kinh ngạc nhìn Hi Hiểu, vẻ mặt như bị tổn thương nặng nề:
- Hi Hiểu, anh chỉ... em làm thế... xúc phạm anh quá đấy!
Mặc dù cơn buồn nôn đến quặn ruột khiến cho Hi Hiểu cảm thấy người ngợm cứ lâng lâng, nhưng trong lòng cô hiểu rất rõ. Dạ dày của cô rất ổn, mà tối nay cô lại chưa ăn cái gì, sao lại có thể tự nhiên nôn khan như vậy được?
Trái tim cô chợt thắt lại, đột nhiên một ý nghĩ lóe lên tong đầu, lẽ nào...
Lý Tử Duệ mặt mày đầy bất mãn vì bị Hi Hiểu dập tắt ham muốn. Hi Hiểu chẳng buồn dể ý, vội vàng đứng dậy thay quần áo. Nhìn bộ dạng hoảng hốt của Hi Hiểu, Tử Duệ cũng hoảng hốt theo. Anh kéo cánh tay Hi Hiểu, lo lắng hỏi:
- Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra thế?
- Em ra ngoài mua đồ một lát!
- Tối rồi còn mua bán gì nữa?
- Que thử! - Nói rồi cô lao thẳng ra cửa.
Chỉ còn lại một mình Lý Tử Duệ ngây ngô ở trong phòng. Hai chữ "que thử" khiến cho anh bần thần. Đột nhiên, một suy nghĩ lóe lên trong đầu, anh vội vàng mặc áo khoác vào rồi lao thẳng ra cửa, đuổi theo Hi Hiểu.
- Sao rồi?
Hi Hiểu đã ngồi trong nhà vệ sinh hơn mười phút rồi. Lý Tử Duệ ở trong phòng khách như ngồi trên đống lửa. Cứ được một lúc anh lại mở cửa, rụt rè nhìn Hi Hiểu:
- Hi Hiểu ơỉ...
Càng sốt ruột càng không thể tập trung. Nghe tiếng bước chân qua lại ở bên ngoài, Hi Hiểu bực mình đạp vào cửa:
- Tử Duệ, anh có biết lịch sự là gì không hả?
- Vợ chồng với nhau cần gì phải lịch sự... cái cần nhìn cũng đã nhìn cả rồi... - Nói rồi Lý Tử Duệ mới phát hiện ra là mình có phần hơi thô lỗ, anh cười giả lả. - Hi hi... anh... chỉ là sốt ruột quá thồi mà!
- Anh sốt ruột thì làm được cái gì chứ? - Tiếng cười ngượng ngùng của Tử Duệ còn chưa dứt thì đã nghe thấy tiếng mở cửa. Hi Hiểu từ trong nhà vệ sinh di ra, cô huơ huơ cái que thử trước mặt Tử Duệ: - Nhìn kĩ chưa? - Nói rồi cô thản nhiên ném cái que thử vào bồn cầu.
- Ấy ấy... - Tử Duệ vội vàng bắt lấy cái que thử vừa bị Hi Hiểu ném đi nhưng nó đã bị nước bồn cầu cuốn đi mất hút rồi. Anh ngoảnh đầu lại, tức tối kéo cô lại gần. Vừa nhìn thấy đôi mắt thản nhiên kia, cơn giận dữ trong anh bỗng tan biến. - Hi Hiểu... - Nhìn bộ dạng này của cô, trong lòng anh bỗng có một dự cảm. Giọng nói của anh trở nên dịu dàng và có phần như dỗ dành: - Anh chỉ bị kích động nhất thời thôi, em đừng để bụng!
- Kích động tùy tiện như thế à? - Hi Hiểu nhướn mày. - Lý Tử Duệ, cách mạng mới bắt đầu, đồng chí nên tích cực kiếm tiền mới phải!
- Cái gì? - Mặc dù trong lòng đã có chút dự cảm nhưng anh vẫn không dám tin, chỉ có thể truy hỏi cô cho rõ ràng. - Nhan Hi Hiểu, em nói rõ ra xem nào!
- Ý của em là, Lý Tử Duệ, anh chuẩn bị làm bố rồi! - Hi Hiểu quay người đi thẳng về giường nằm. Bỗng nhiên thấy mắt mình như hoa lên, hóa ra Lý Tử Duệ đã ôm bổng cô lên, chạy như bay ra giường rồi đặt cô nằm xuống. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt đầy mong chờ hỏi:
- Hi Hiểu, có thật không?
Hi Hiểu không nhịn được cười, không tự chủ được vòng tay ôm lấy cổ anh:
- Thật đấy!
- Thật sao? - Lý Tử Duệ không nén được niềm vui trào lên trong lòng, anh sung sướng cúi xuống hôn chụt lên má Hi Hiểu: - Em yêu ơi, mấy tháng rồi?
- Không biết. - Hi Hiểu cụp đôi hàng mi xuống che đi sự ngượng ngùng. - Cái này ngày mai phải đi bác sĩ kiểm tra mới biết được chính xác.
- Nhưng mà... - Niềm vui trong đôi mắt anh chợt tan biến:
- Em... có sinh được không?
Hi Hiểu ngẩn người, chợt ý thức được anh đang nói đến điều gì, cô liền mỉm cười vùi đầu vào ngực anh:
- Lý Tử Duệ, cho dù không thể em cũng vẫn sinh nó ra cho bằng được!
Ngày hôm sau, Hi Hiểu còn đang mơ màng trong cơn mộng mị thì đã bị Lý Tử Duệ lôi dậy. Mơ màng mở mắt ra, Hi Hiểu thấy Tử Duệ đã thay xong quần áo đứng ở đầu giường, một tay kéo tay cô, miệng như dỗ dành:
- Hi Hiểu, dậy đi em!
- Làm gì?
- Đi bệnh viện! - Lý Tử Duệ dịu dàng kéo Hi Hiểu vẫn còn đang ngái ngủ dậy. - Mau thay quần áo đi, tí về nhà rồi ngủ tiếp!
Bắt gặp ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc của Tử Duệ, Hi Hiểu mới chợt nhớ lại chuyện tối hôm qua. Cô lồm cồm bò ra khỏi chăn, chợt nhớ ra hôm nay không phải là ngày nghỉ:
- Sao anh không đi làm?
- Anh dậy từ năm giờ rồi. - Anh mắt Tử Duệ đầy bối rối: - Anh đã gọi điện cho Tôn Bồi Đông xin nghỉ rồi. Em mặc quần áo vào đi, chúng ta cùng đ