Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341633
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1633 lượt.
chuyện càng khó thì càng cho thấy giá trị của nó…Hơn nữa…- mợ Hi Hiểu dừng lại một lát rồi nói tiếp:
-Chuyện này cũng chứng minh rằng các cháu rất giỏi giang mà!
Nhìn thấy ánh mắt mong chờ của mợ, Hi Hiểu ngại ngùng không dám từ chối, đành ấp úng nói: -Mợ ơi, chuyện này thật không dễ dàng như mợ tưởng đâu!
-Không đơn giản thì các cháu vẫn làm được rồi đấy thôi?- mợ Hi Hiểu cười nhạt, ánh mắt sắc sảo thoáng hiện lên sự bất mãn: -Hiểu Hiểu, lúc cháu còn nhỏ, mợ đối xử với cháu như thế nào cháu quên rồi sao? Cháu đã bán mạng ở thành phố này cả nửa đời người rồi, chẳng nhẽ có chút việc này cũng không làm nổi sao?…- bà ta khẽ cười nhạt: -Nhìn xem, còn được ở trong một căn nhà to đẹp thế này nữa chứ. Nếu như không có khả năng thì làm sao được sống như thế này?
Hi Hiểu muốn khóc mà khóc không nổi. Cô lén nhìn Lí Tử Duệ, chỉ thấy anh đang cúi đầu và cơm vào miệng. Quả đúng như anh đã dự đoán, người mợ lâu ngày gặp lại hôm nay đến đây chính là bởi vì vấn đề nhập hộ khẩu cho cô con gái.
Nghĩ lại mình và Lí Tử Duệ đã phải hi sinh như thế nào để có thể được nhập hộ khẩu ở đây, thực ra tổng kết lại chẳng qua cũng chỉ là một chữ: tiền. Nhà nước vì muốn nâng cao cung cầu nhà ở nên đã đề ra chính sách nhập hộ khẩu bằng việc mua nhà này. Chính bởi thế mà việc làm này cần phải có tiền bảo lãnh mới xong.
Nghĩ đến đây, Hi Hiểu liền nói: -Mợ à, nếu mợ có 120 vạn tệ thì chuyện này có thể giải quyết được!
-Đắt như vậy sao?- mợ đặt bộp đôi đũa xuống bàn, trợn mắt nhìn Hi Hiểu: -Hi Hiểu, cháu đừng lấy tiền ra dọa mợ, có thật là như vậy không?
-Vâng, đúng thế ạ!- Lí Tử Duệ liền tiếp lời: -Mợ, chuyện là như thế này. Cháu và Hi Hiểu sở dĩ phải kết hôn nhanh như vậy là bởi vì lúc đó đang có chính sách mua nhà được nhập hộ khẩu, nếu như không phải vì cái chính sách ấy thì chúng cháu cũng không được nhập hộ khẩu ở J đâu! Về vấn đề hộ khẩu, nhà nước làm rất nghiêm….
-Hóa ra là như vậy!- sắc mặt mợ Hi Hiểu chợt sầm xuống, nụ cười đắng chát: -Thế mà mợ còn tưởng…
-Thực ra chuyện hộ khẩu cũng không quá quan trọng, sống ở đâu chẳng là sống…- Hi Hiểu khẽ khuyên: -Mợ à, mợ chớ có nghĩ ngợi nhiều…
Có lẽ là bởi vì chuyện này nên tối đó mợ của Hi Hiểu đi ngủ từ rất sớm. Còn Hi Hiểu sau khi thu dọn xong nhà cửa liền đi vào phòng Lí Tử Duệ như tối qua. Vừa mở cửa ra đã thấy Lí Tử Duệ ngồi ở một bên giường, lặng lẽ chờ đợi cô.
Hi Hiểu mím chặt môi, khẽ liếc anh một cái rồi lại cụp mắt xuống, đi thẳng đến bên giường bên kia. Vừa định chui vào trong chăn thì đột nhiên có một cánh tay giơ ra trước mặt cô:
-Cho cô này!
Cô cúi đầu nhìn, chợt khựng lại, là một chiếc khăn mùi xoa vuông vắn.
Ngẩng đầu lên nhìn, Hi Hiểu chỉ thấy ánh mắt lấp lánh khác thường của Lí Tử Duệ. Anh chỉ liếc nhìn cô rồi cúi xuống nhìn vào cuốn sách ở trên tay mình: -Mắt của cô sưng đỏ lên rồi, không sợ người khác hiểu nhầm à?
-Hả?
Lúc này Tử Duệ mới ngẩng đầu nhìn Hi Hiểu bằng ánh mắt bối rối, dường như ngay cả giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng bay bổng: -Hôm nay mợ bảo tôi phải nhường nhịn cô, không được chọc tức cô!
-Thế là ý gì?
Ánh mắt Lí Tử Duệ đột nhiên dừng lại ở bụng Hi Hiểu, Hi Hiểu nhận ra liền vội vàng đưa tay ra ôm chặt lấy bụng mình. Tử Duệ khẽ cười: -Mợ nói, bụng của cô to hơn trước, ăn lại nhiều hơn trước, chắc là có bầu rồi!
-Nói bậy, tôi mang bầu gì chứ?- Hi Hiểu ôm chặt bụng mình, kinh ngạc thốt lên: -Tôi đâu phải lưỡng tính, sao có thể tự có thai được chứ?
-Cô gào lên cái gì? -Lí Tử Duệ vội vàng bịt chặt miệng Hi Hiểu lại, ánh mắt hoang mang nhưng vẫn có sức đốt cháy người khác, khuôn mặt trắng mịn đỏ bừng lên dưới ánh điện mờ mờ. Cảm giác ấm áp và dịu dàng lan tỏa trong không khí. Lí Tử Duệ hơi ngẩn người, mãi cho đến khi Hi Hiểu phải nhíu mày kêu đau thì anh mới chợt bừng tỉnh: -Cô ầm ĩ cái gì hả? Cô muốn cho người ta biết chuyện của chúng ta phải không hả?
Hi Hiểu cắn chặt môi, mặt đỏ lựng lên dưới cái nhìn như thiêu đốt của anh: -Chỉ là vì tôi cuống quá nên…- cô ấp úng: -Chứ có phải tôi muốn nói nhiều thế đâu?
Một đêm yên tĩnh. Vốn dĩ có thể dễ dàng khơi gợi những mơ mộng ấm áp. Lí Tử Duệ nghĩ rằng mình đã thiếu hơi phụ nữ quá lâu rồi, thế nên mới trở nên ngốc nghếch như vậy trước mặt Hi Hiểu. Anh khẽ ho một tiếng, cố gắng giấu đi suy nghĩ này của mình rồi nói: -Tại sao cô khóc?
-Không tại sao cả!-Hi Hiểu cúi đầu, giả vờ như đang bình thản vuốt vuốt cái gối nhung: -Bạn cùng lớp qua đời, có chút khó chịu trong lòng!
-Qua đời?- Lí Tử Duệ cao giọng, khẽ liếc bộ dạng buồn bã của cô, không kiềm được liền thốt lên: -Là cái tên Kỳ Thần đó phải không?
Hi Hiểu giật mình ngẩng đầu, đôi mắt hung dữ nhìn anh. Khoảng khắc ấy, đôi mắt Hi Hiểu ngập tràn sự phẫn nộ và đau thương đang đan xen. Cô cắn chặt môi, rít qua các kẽ răng: -Anh cút đi!
-Nhan Hi Hiểu, cô có biết là mình đang nói cái gì không hả?- vốn định an ủi Hi Hiểu, nào ngờ lại gặp phải thái độ lạnh lùng như băng đá của cô, Lí Tử Duệ hít một hơi thật sâu, kéo mạnh cánh tay cô quát: -Còn nữa, cô bảo ai cút?
-Đừng có động vào tôi…- cô g