Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341551
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1551 lượt.
on người nghiên cứu và phát hiện ra, đó chính là thuốc hối hận.
Cô và Lí Tử Duệ có mấy ngày sống rất hòa thuận. Kể từ sau chuyện lần trước, cô và anh đã có những cái nhìn mới mẻ về nhau. Hai người dường như ngày càng đắm chìm trong cái không khí gia đình bé nhỏ này, đắm chìm trong mối quan hệ quá mức bạn bè nhưng lại chẳng phải là vợ chồng này. Mặc dù cuộc sống như vậy khiến cho những người ngoài cuộc cảm thấy nhạt nhẽo như một cốc nước lọc nhưng đối với hai người mà nói, nó lại là một cuộc sống tràn đầy những sự mới mẻ và trải nghiệm.
Một cuộc sống như thế này khiến cho Nhan Hi Hiểu như bị đắm chìm vào trong đó, khiến cho Lí Tử Duệ cảm thấy vấn vương không thể xa rời.
Công việc ở Trụ Dương ngày càng bận rộn, địa vị cao đồng nghĩa với trách nhiệm nhiều. Trải qua hai tuần như vậy, Nhan Hi Hiểu thật sự cảm thấy không thể chịu đựng nổi. Ngoài ra, cái bụng của cô trước nay vốn rất ngoan ngoãn nay bỗng có xu hướng “tạo phản”, hai ngày nay ngày nào đi ngủ cô cũng thấy bụng mình bị đạp mạnh. Vì vậy Hi Hiểu định nhân giờ nghỉ trưa sẽ đến bệnh viện kiểm tra xem sao.
Cũng may trưa hôm đó Tử Duệ phải ra ngoài tiếp khách nên đã gọi điện bảo trưa nay cô ăn cơm một mình. Nhan Hi Hiểu gật đầu đồng ý, xách túi xách đi ra khỏi công ty. Bởi vì lần trước đã đụng độ với Nhạc Đồng ở đó nên lần này trước khi đi cô phải nhìn ngó xung quanh cẩn thận rồi mới lên xe. Sau khi kiểm tra, kết quả mà bác sĩ đưa ra cho cô là: thiếu máu do thiếu sắt, cần phải bổ sung sắt. Ngoài ra, đứa bé phát triển rất bình thường.
Lần đầu tiên cô nhìn thấy hình dạng của đứa bé trong bụng mình, một khối tròn nhỏ xíu giống như một hạt đậu bám vào tử cung của cô. Có thể là do vấn đề kỹ thuật nên cô không nhìn rõ lắm. Bác sĩ nói sau này mỗi tháng phải đi kiểm tra một lần.
Hi Hiểu gật đầu lia lịa, thời gian trước mắt không còn nhiều, cô vội vàng cầm xấp tài liệu đi ra khỏi bệnh viện. Lúc lên taxi cô nghĩ bụng không thể cứ mang những tài liệu này về công ty được, thế nên liền bảo lái xe chở cô về nhà, định cất những tài liệu này ở nhà rồi sẽ quay lại công ty.
Phòng bảo vệ thông báo mấy ngay nay cầu thang máy bị hỏng, dù sao nhà của Hi Hiểu cũng không ở trên cao quá nên Hi Hiểu đành cố gắng đi thang bộ.
Lúc sắp lên đến nơi thì đột nhiên điện thoại của cô đổ chuông, Hi Hiểu móc điện thoại ra nghe, là điện thoại của phòng bảo vệ.
-A lô, xin chào!- Hi Hiểu vội nói: -Chúng tôi đã thanh toán các hóa đơn trong tháng này rồi, tiền điện nước cũng không còn thiếu, còn về các khoản khác chúng tôi đã đóng góp từ trước rồi!
-Cô Lí, cô hiểu nhầm rồi! Chúng tôi không nói chuyện nộp tiền hóa đơn…- thấy Hi Hiểu hiểu nhầm, nhân viên bảo vệ liền vội vàng giải thích: -Giờ ở chỗ chúng tôi có một cụ già, nói là muốn lên nhà cô đấy!
-Hả?
Sau đó cô nghe thấy có một giọng nói là lạ vọng lên từ đầu dây bên kia: -Tôi tìm Tử Duệ….
Giọng địa phương khá nặng, hình như là khẩu âm của người thành phố C, Hi Hiểu sững người lại: -Bác là ai ạ?
-Ông cụ nói là bố của Tử Duệ, nói cách khác chính là bố chồng của cô đấy!- người bảo vệ nói.
-Nhưng mà cô Lí này, chẳng nhẽ ngay cả bố chồng mình mà cô cũng chưa từng gặp hay sao?
-Bố chồng?- khoảng khắc nghe thấy từ này, trong đầu Hi Hiểu hoàn toàn trống rỗng, bàn chân vẫn bước lên cầu thang theo quán tính.
Cuối cùng, vì mải mê tìm nghĩa từ “bố chồng” mà Hi Hiểu đã gặp phải tai nạn. trong lúc không chú ý, cô đã bước hụt cầu thang. Cô chỉ kịp kêu “Á…” lên một tiếng rồi ngã lăn xuống cầu thang.
Lăn mất mấy vòng trên bậc thang, cuối cùng Hi Hiểu cũng bám được vào tay vịn, giữ mình khỏi lăn xuống tiếp. Cô định vịn cầu thang đứng dậy nhưng bất chợt một cơn đau dữ dội ập đến.
Cô cứ tưởng rằng đó là cơn đau từ phần chân do ngã bị thương nhưng chỉ sau vài giây, cô phát hiện ra rằng cơn đau đó xuất phát từ phần bụng dưới.
Khoảng khắc ấy, trong đầu cô thoáng hiện lên một dự cảm chẳng lành. Điện thoại của cô bị văng sang một bên, vẫn văng vẳng tiếng a lô, a lô của người bảo vệ. Nhan Hi Hiểu cố nén cơn đau, lê lết về phía cái điện thoại, nhưng chỉ kịp “a lô” một tiếng liền thấy người mình lả đi.
Đầu óc quay cuồng, trước mắt cô tối sầm lại. Nhan Hi Hiểu cảm thấy mình như vừa bị rơi xuống vực thẳm. Cô mặc cho cơ thể mình cứ tiếp tục rơi xuống, rơi xuống mãi, không thể nào tự cứu mình được.
Hình ảnh cuối cùng phản chiếu trong con mắt cô chính là ánh mắt lo lắng của Tử Duệ.
Cô cố gắng nở một nụ cười trấn an anh nhưng chợt lại nhìn thấy tương lai quá sức tăm tối giữa anh và cô.
Đứa trẻ, hi vọng hay đường cùng
Lúc Hi Hiểu tỉnh lại thì đã là sáng ngày hôm sau.
Hi Hiểu chớp chớp mi mắt, bỗng nhiên nhìn thấy một bóng dáng cao lớn đang đứng bên cửa sổ. Ánh nắng mặt trời buổi sớm nhạt nhòa như một lớp sương mờ, Lí Tử Duệ đứng dựa vào cửa sổ, cả con người anh dường như đang chìm trong khói thuốc, trông thật mờ ảo.
Cô định gọi anh nhưng không dám.
Cố gắng nhớ lại những gì đã xảy ra, hợp đồng hôn nhân của cả hai lại không đề