XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Tác giả: Vũ Băng (TQ)

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341553

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1553 lượt.

ừa cảm nhận được lồng ngực rất rộng của Tử Duệ, Hi Hiểu đã bối rối vùng vằng thoát ra, mặt mày đỏ lựng lên vì xấu hổ.
Nhưng Lí Tử Duệ lại thản nhiên như không: -Cô không phải đi tìm cuộc sống sao? Ở bên đó kìa!- anh chỉ tay về phía bếp: -Đi thôi, đó mới là nơi tranh đua của cô!
Ngẩng đầu than trời, Nhan Hi Hiểu lại ngồi phịch xuống ghế sô pha: -Thật là vô lí! Tôi là một phụ nữ của sự nghiệp, tại sao vừa về đến nhà đã phải lo chuyện mắm muối tương cà như thế này chứ?
-Chăm lo việc nhà chính là bổn phận lớn nhất của phụ nữ…- còn chưa kịp ngồi nóng chỗ, Nhan Hi Hiểu đã bị Tử Duệ kéo dậy: -Đi đi mà! Phụ nữ phải biết nấu nướng mới là phụ nữ!- anh vừa đẩy vừa kéo Hi Hiểu vào bếp: -Cái bụng của tôi đang đói meo rồi đây này! Mau mau xuống bếp thể hiện giá trị của cô đi!
Hai người kẻ lôi người kéo, cười đùa một hồi, cuối cùng Hi Hiểu đành phải xuống bếp nấu cơm: -Lí Tử Duệ, giúp tôi bóc mấy củ tỏi đi!
-Mang đậu phụ trong tủ lạnh ra đây cho tôi!
-Đi, mang hành đi rửa sạch cho tôi nào!
……..
Sau một hồi bị sai bảo đến tối tăm mặt mũi, Lí Tử Duệ không kiềm chế được nữa liền phản kháng: -Hi Hiểu, cô có thể tự làm việc của mình không hả?
-Không thể!- cô nhướn mày, đôi mắt sáng long lanh qua làn khói, cái múi hếch lên như thách thức: -Dù sao tôi cũng đang bận rộn, không thể để anh ngồi không thế được….
Mặc dù nói vậy nhưng Lí Tử Duệ vẫn xắn tay áo lên giúp Hi Hiểu, lóng ngóng đi vào trong bếp giúp cô nấu nướng. Nhìn thấy điệu bộ hất cái xẻng xào thức ăn vô cùng thành thục và điêu luyện của Hi Hiểu, trong lòng Tử Duệ bất giác lại dâng lên một cảm giác khó tả.
Dường như…như thế này thật tuyệt.
Dường như….có thể dừng chân yên nghỉ ở chốn này.
Cơm nước đã xong xuôi, hai người ngồi trên ghế sô pha xem ti vi. Hi Hiểu đang ăn mứt hoa quả thì đột nhiên Tử Duệ lên tiếng: -Nghe nói chuyện có liên quan đến Nhạc Đồng đã được xử lí rồi!
Động tác nhai của Hi Hiểu tạm thời dừng lại: -Ừ…- cô với tay lấy cái điện thoại rồi ném cho anh: -Mở phần hòm thư ra, tin nhắn đầu tiên là của hắn ta.
Lí Tử Duệ mở ra xem, chỉ có hai từ: “Cám ơn”
-Anh nói xem khi gửi cái tin nhắn này hắn ta có tâm trạng như thế nào?- Nhan Hi Hiểu ngẩng đầu nhìn anh: -Nhảy nhót sung sướng hay nghiến răng trèo trẹo?
-Chiều nay hắn ta có đến văn phòng tôi…- Lí Tử Duệ thở dài: -Không nói rõ được đó là cảm giác gì, suốt cuộc nói chuyện với tôi hắn ta luôn mỉm cười, nhưng những điều hắn nói cứ như thể đang thách thức vậy!
-Hắn ta đã bị Tôn Bồi Đông điều đến bộ phận thị trường ở thành phố D rồi phải không? Nghe nói vẫn là giám đốc thị trường, mặc dù là ở thành phố khác nhưng như thế cũng có thể coi là tử tế với hắn rồi…- Hi Hiểu cười nhạt: -Như thế rồi còn có gì để mà thách thức với bất mãn chứ?
-Không biết nữa…- Lí Tử Duệ hơi ngây người: -Cuối cùng hắn có nói một câu rất kì lạ!
-Câu gì?
-Hắn nói: Lí Tử Duệ, phu nhân có tài, sau còn có người kế thừa, anh thật đúng là song hỉ lâm môn!
-Hắn có ý gì?
-Tôi cũng chẳng hiểu hắn có ý gì…- Lí Tử Duệ nhướn mày, môi khẽ cong lên: – Phu nhân tôi có thể hiểu, ý hắn ám chỉ chính là cô. Nhưng người kế thừa là ý gì? Chẳng lẽ sau khi hắn đi lại có một kẻ khác cạnh tranh với tôi hay sao?
Bộ dạng của Lí Tử Duệ rõ ràng là không để bụng những lời nói của Nhạc Đồng. Thế nhưng Nhan Hi Hiểu lại chợt chột dạ, trong đầu chợt hiện lên hình ảnh ngày hôm ấy.
Còn nhớ hôm đó ở cổng bệnh viện, cô và Nhạc Đồng không hẹn mà gặp, từ đó cô mới rơi vào cái bẫy mà hắn đã bày ra. Lúc đó cô chỉ nghĩ là một sự tình cờ, nhưng hôm nay nghĩ lại mới thấy có lẽ đó chính là sự sắp đặt của Nhạc Đồng.
Vậy thì, chuyện cô có thai, hắn ta cũng đã biết?
Huyệt thái dương của cô giật giật liên hồi, rõ ràng là Nhạc Đồng không biết rằng đứa bé này không phải là của cô và Lí Tử Duệ. Nhưng nếu như chuyện mang thai mà bị người khác biết được thì chẳng khác gì một cái ngòi nổ, cho dù thế nào cũng là một mối nguy hại rất lớn.
Những đồng nghiệp lâu ngày không gặp đều nói cô béo lên trông thấy, rõ ràng cơ thể cô đang âm thầm có sự biến đổi. Cho dù cô có thích mặc những bộ quần áo rộng thùng thình thì trước sau gì cũng không thể che dấu cái bụng đang ngày một to lên.Giấy không thể bọc được lửa, huống hồ cái mà cô định “bọc” lại chính là đứa bé trong bụng mình.
Giờ đang là tháng thứ tư, do khung xương của cô tương đối nhỏ nên chưa nhìn thấy rõ cái bụng. Nhưng đến tháng thứ sáu, thứ bảy thì làm sao mà giấu nổi nữa?
Hi Hiểu ngoảnh đầu sang nhìn Tử Duệ, thấy anh đang nheo nheo mắt nghĩ ngợi. Hình như anh đang buồn ngủ. Cô không phải là người có tâm lí thích ăn may nhưng không hiểu sao trước hoàn cảnh này, chút dũng khí vừa mới được khơi dậy trong lòng đã hoàn toàn biến mất.
Thôi thì đến đâu hay đến đó vậy! Nhan Hi Hiểu thầm nhủ.
Con đường trước mắt còn lắm khó khăn, cô chỉ mong mình có thể yên lành sống qua ngày.
Nhưng chỉ vài ngày sau, Nhan Hi Hiểu đã hiểu ra rằng: Sống ăn may qua ngày chẳng khác gì tự hủy hoại tiền đồ của mình.
Trên đời này cái gì cũng có, chỉ có duy nhất một thứ chưa được c