Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341567
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1567 lượt.
Thần ở trên đường phố. Lúc đó Lục Kì Thần chỉ coi như một người bạn trong giới làm ăn, giới thiệu qua loa với Hi Hiểu rồi thôi, vì vậy Hi Hiểu cũng không nhớ cho lắm.
Lần thứ hai là trước khi chia tay, Hi Hiểu nhìn thấy cô ta với Lục Kỳ Thần đang ôm hôn thắm thiết, thế là cô xông đến trước mặt hai người, thẳng tay cho Lục Kỳ Thần một bạt tai.
Có thể là bởi vì phần lớn đàn ông đều “ăn cơm” rồi nhưng vẫn thích “ăn phở”, thế nên khi Lục Kỳ Thần nói với Hi Hiểu rằng hai người không thể không chia tay, lúc ấy Hi Hiểu mới biết rằng Kỳ Thần với Kiều Việt đã có mối quan hệ thắm thiết với nhau từ rất lâu rồi. Cô còn nhớ như in, ngày hôm ấy, nước mắt rơi như mưa, cô đau đớn nhớ lại những kỉ niệm ngọt ngào của cả hai, có làm thế nào cô cũng không tin rằng Lục Kỳ Thần luôn miệng nói yêu cô mà vẫn ngọt ngào với một người phụ nữ khác sau lưng cô.
Cô là một người ưa “sạch sẽ” trong tình yêu, một khi đã yêu ai đó rồi thì sẽ tuyệt đối giữ gìn sự trong sạch và chung thủy. Vì vậy, cho dù chuyện của Lục Kỳ Thần với Kiều Việt là thật hay giả thì trên người anh cũng đã có dấu vết của một người phụ nữ khác, sau này chỉ có thể chia tay chứ không còn con đường nào khác. Trước đây cô không bao giờ tin rằng một người đàn ông nếu như không có tình cảm với một người phụ nữ vẫn có thể có những hành động thân mật như vậy. Mãi cho đến ngày hôm nay cô mới từ từ nhận thức ra rằng, đàn ông với đàn bà khác nhau ở điểm này. Tình cảm của đàn ông vĩnh viễn có thể dùng lí trí để khống chế, nên bỏ ra bao nhiêu, nên làm đến mức nào…đều có thể được anh ta tính toán cẩn thận.
Điểm này hoàn toàn khác biệt với phái nữ, mà cô chính là một điển hình. Lúc đó, sau khi biết phải chia tay với Lục Kỳ Thần, cô còn ấm ức và phẫn nộ trước tình cảm của họ. Đêm cuối cùng, cô lại giống hệt như một kẻ ngốc, kiên quyết đòi để lại thứ quý giá nhất của đời mình cho người mà mình yêu thương nhất. Có thể cả đời này con người chỉ có thể yêu duy nhất một lần. Vì vậy, cô cần phải dâng tặng cho anh thứ quý giá nhất của mình.
Nếu như biết được rằng cái lần ấy lại dẫn đến hoàn cảnh bế tắc như ngày hôm nay, cô không biết liệu mình có dám làm như vậy mà chẳng chút đắn đo nữa hay không?
Cô đứng bên cạnh Lí Tử Duệ, tươi cười như hoa, thỉnh thoảng lại dựa vào người anh giống như một người phụ nữ yếu ớt và hết mực phụ thuộc vào chồng. Tất cả những hành động của cô đều là cố ý để cho người phụ nữ đó nhìn thấy. Bởi vì vừa mới vào cửa cô đã cảm nhận được ánh mắt sắc nhọn như dao găm đang bám chặt lấy mục tiêu, quyết không chịu buông tha cô.
Cô không biết Lục Kỳ Thần đã giải thích với cô ta như thế nào về tất cả những gì mà hai người đã từng có với nhau, nhưng điều duy nhất có thể chắc chắn rằng, cho dù Lục Kỳ Thần không nói thì người phụ nữ ấy chắc chắn vẫn phát hiện ra sự tồn tại của cô. Đàn bà có một bản lĩnh rất đặc biệt, cho dù đàn ông có cẩn thận đến đâu thì họ vẫn có thể phát hiện ra những sơ hở của người đàn ông mình yêu.Chỉ cần nhìn thấy một sợi tóc dài trên quần lót của chồng, mỗi người đàn bà cho dù có hết mực yêu thường chồng cũng sẽ nổi máu ghen tuông như một con ngốc.
Những cô gái trong tình yêu đều là những kẻ ngu ngốc, thế nhưng những cô gái yêu sâu sắc lại là những động vật cực kì thông minh. Cô không rõ Lục Kỳ Thần đã làm gì, nhưng cô có thể chắc chắn một điều là người phụ nữ này đã bị Lục Kỳ Thần nắm chắc trong tay. Nếu không ai lại vì người yêu của mình mà đi giải thoát cho tình địch của mình khỏi cơn khốn khó chứ?
Vì vậy, Hi Hiểu vẫn lịch sự đưa tay ra: -Cám ơn tổng giám đốc Kiều đã cho tôi bát cơm ăn!
Câu nói thô thiển nhưng rất thẳng thắn này khiến cho Kiều Việt sững người, ngây lập tức cô ta lấy lại bình tĩnh, mỉm cười nói: -Đâu có, tôi thực sự khâm phục thực lực của cô Nhan mà!
Một cơn giông tố âm thầm lan tràn trong cuộc hàn huyên của hai người phụ nữ. Trong lúc buổi tiệc diễn ra, cô và Lí Tử Duệ chia nhau ngồi ở hai bên của Kiều Việt để thể hiện sự tôn trọng tuyệt đối với đối tác. Lí Tử Duệ xưa nay vốn đã quen với việc tiếp khách, tiệc tùng, vì vậy uống bao nhiêu, nói cái gì đều rất có chừng mực. Nhưng Hi Hiểu thì khác, cô từ xưa đến nay chỉ là một nhân viên thiết kế làm việc cật lực quanh năm ngày tháng, vì vậy gặp phải những vấn đề tiệc tùng như thế này, đương nhiên cô khó mà thích nghi được.
Hơn nữa, đối mặt với cô hiện giờ là Kiều Việt, một đối thủ “sừng sỏ”.
-Giám đốc Lí và trưởng phòng Nhan mới kết hôn phải không?- Kiều Việt tay cầm ly rượu, hơi nghiêng cái ly chạm vào ly của Tử Duệ, mỉm cười đầy ẩn ý: -Hai vị kết hôn nên nói với tôi một tiếng. Mặc dù tôi không quen biết giám đốc Lí nhưng tôi với cô Nhan đây…cũng từng quen biết.
-Thế sao?- Lí Tử Duệ cười, khẽ nhấp một ngụm rượu đáp: -Hi Hiểu rất ít khi nhắc đến!
Hi Hiểu không muốn tiếp tục vấn đề này nữa. Nhắc đến quan hệ với Kiều Việt chẳng khác gì bức ép hai người đi đến trước bờ vực thẳm. Nhan Hi Hiểu là một động vật đơn bào, mặc dù mồm miệng xưa nay chẳng hề thua kém ai, nhưng xét về tài năng châm chọc thì có năm Nhan Hi Hiểu cũng chẳng thể nào nói lại ngư