Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341566
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1566 lượt.
phúc của “vợ anh”, cô Nhan Hi Hiểu. Một lần chính là lúc Hi Hiểu bị ngã cầu thang lần trước, lần thứ hai chính là hiện tại.
Nhan Hi Hiểu lúc này đang nằm trên giường bệnh, cánh tay bị cắm ống truyền dịch, miệng thở ô xi. Còn Lí Tử Duệ đáng thương lại đang bị bác sĩ mắng mỏ lần thứ hai: -Anh làm chồng kiểu gì thế hả? Vợ bị dị ứng với rượu mà còn để cô ấy uống rượu vang? Uống nhiều như vậy, suýt chút nữa thì về chầu ông bà ông vải rồi!
Nếu như là bình thường, chắc chắn Lí Tử Duệ đã phản bác không thương tiếc rồi. Thế nhưng hiện giờ, nhìn người phụ nữ tội nghiệp trên giường bệnh, hơi thở yếu ớt đáng thương, anh lại cảm thấy mọi sự tức tối dường như đều tan biến hết: -Tôi biết rồi thưa bác sĩ, lần sau tôi sẽ chú ý hơn!
Một Lí Tử Duệ như thế này khiến cho trái tim cô càng cảm thấy lo lắng.
Bố Tử Duệ hình như đã được con trai thông báo qua tình hình, vừa nhìn thấy Hi Hiểu, ông đã cuống quýt hỏi han, vừa hỏi han con dâu vừa quở trách con trai: -Anh thật là, đi với vợ mà lại để vợ xảy ra chuyện như vậy à?
Một câu “vợ”, hai câu “vợ” khiến cho Hi Hiểu cảm thấy vô cùng khó xử. Cô nói vài câu qua loa với bố Tử Duệ rồi đi thẳng về phòng, đương nhiên là phòng ngủ của Lí Tử Duệ.
Chỉ cần còn một ngày có người ngoài thì hai người vẫn còn phải đóng vai vợ chồng với nhau.
Thu mình trong chăn ấm, một lát sau, Hi Hiểu cảm thấy cái giường rơi rung lên. Lí Tử Duệ đã nằm xuống giường bên cạnh cô. Mặc dù vừa được thở ô xi nhưng Hi Hiểu hít thở vẫn còn rất khó khăn, hơi thở vẫn còn rất nặng nề. Hồi lâu sau, bên tai tôi vang lên tiếng cười nhạt: -Nhan Hi Hiểu, cô có muốn biết giờ tôi đang nghĩ gì không?
-Mấy hôm nay tôi đều nghĩ, Nhan Hi Hiểu này, có phải cô đã cố tình sắp xếp vở kịch này không?- Tử Duệ dừng lại một chút, mặc dù anh đã cố tình hạ thấp giọng nhưng những câu nói của anh chẳng khác gì những mũi dao đâm vào tim Hi Hiểu: -Theo như tháng tuổi của cái thai trong bụng cô thì có lẽ khi chúng ta quyết định kí hợp đồng hôn nhân với nhau, cô đã sớm biết chuyện mình có thai…
-Mà theo nguyên tắc của thành phố J này, việc nhập hộ khẩu của những khách hàng mua nhà tối đa chỉ được sử dụng cho ba người. Nếu như là vậy, con của cô đương nhiên cũng được nhập hộ khẩu vào đây…- Lí Tử Duệ bật cười thành tiếng: -Như vậy thì chẳng khó để giải thích vì sao lúc đó cô lại thuận tình hợp tác với tôi. Cho dù hộ khẩu có quan trọng đến đây thì rất nhiều phụ nữ sẽ nghĩ rằng việc làm này chẳng khác gì là một sự sỉ nhục. Nhưng mà cô, lại đồng ý với đề nghị này, còn đòi sẽ trả nhiều tiền hơn.
-Nhan Hi Hiểu, giờ nghĩ lại lúc đó, tôi còn nghĩ rằng bản thân mình là một thằng tồi, đã hại cô…vì vậy sau khi kí hợp đồng, tôi đã sửa đổi lại một vài điều. Tôi luôn tự kiểm điểm bản thân, xin lỗi và đền bù cho cô. Tôi nghĩ phụ nữ thường yếu mềm, hơn nữa cái chủ ý này là do tôi nghĩ ra, cho dù thế nào cũng có chút bất công cho cô. Nhưng giờ nghĩ lại mới thấy tôi thật quá ngây thơ!
-Đến ngày hôm nay tôi mới hiểu ra rằng, hóa ra tôi luôn là kẻ “múa rìu qua mắt thợ”. Tôi giống hệt một thằng ngốc khoa chân múa tay trước mặt cô, tôi là kẻ bị lừa đến chết đi sống lại mà vẫn một lòng một dạ thương tiếc cho đối phương. Uổng phí cho tôi một đời giỏi quan sát, thật không ngờ lại bại trận….
Anh còn chưa kịp nói hết thì giọng nói lạnh lùng của Hi Hiểu đã vang lên: -Lí Tử Duệ, anh nói hết chưa?
-Nếu như chưa nói hết thì mời anh ra ngoài nói tiếp. Còn nếu nói hết rồi thì phiền anh ngủ đi!- Hi Hiểu đưa tay ra tắt phụt đèn ngủ trên đầu giường: -Ngủ ngon!
Lí Tử Duệ còn chưa kịp phản ứng gì thì cả gian phòng đã chìm trong bóng tối. Anh khẽ lật chăn ra rồi nằm phịch xuống giường, tức đến mức không nói ra lời.
Cùng với hành động của Lí Tử Duệ là những giọt nước mắt đang đua nhau tuôn rơi của Hi Hiểu. Trong bóng đêm lạnh lùng, cô cắn chặt cái chăn để không khóc nấc lên thành tiếng.
Dường như, chỉ cần để cho tiếng khóc vang lên…thì đó sẽ là con đường cụt thê lương nhất dành cho cô.
Bởi vì bố của Tử Duệ vẫn còn ở đây nên cho dù thế nào hai người vẫn phải đóng giả như không hề có bất kì chuyện gì xảy ra. Nhan Hi Hiểu vẫn đóng vai là một người dâu con hiếu thuận như bình thường, cô vừa ốp trứng gà vừa nghĩ: cùng lắm thì cứ coi như đây là một hành động nhằm xây dựng nghề nghiệp cho bản thân. Dù sao thì hôm qua Lí Tử Duệ chồng cô đã gán cho cô một tội danh quá nghiêm trọng.
Mọi người đều nói phụ nữ thường dùng tình cảm để phân tích vấn đề còn đàn ông thì thường dùng lí trí để xử lí vấn đề. Nhan Hi Hiểu cười cay đắng, trong bụng thầm nhủ điều này thật chuẩn xác. Bản định tội của Lí Tử Duệ đêm qua rất dài, lại vô cùng lô gic, tư duy mạch lạc, không chỉ phân tích được những dự tính ban đâu của cô mà còn giúp cô thoát khỏi tội danh tham lam vật chất mà trước nay cô vẫn tự gán ghép cho mình.Cô vốn nghĩ rằng mình vì vật chất mà mang cuộc hôn nhân đầu của mình ra làm vật trao đổi là một hành vi vô cùng thiếu đạo đức và trách nhiệm. Nhưng qua những lời kết tội của Lí Tử Duệ, cô lại cảm thấy khâm phục bản thân mình vì cái đầu có khả năng dự đoá