Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Tác giả: Vũ Băng (TQ)

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341572

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1572 lượt.

n trước tương lai.
Anh không biết rằng, nếu như Hi Hiểu có được khả năng đoán trước tương lai như vậy, cô tuyệt đối sẽ không cùng anh đi con đường này.
Lúc chuẩn bị đi làm, không biết bố và Lí Tử Duệ đã nói những gì mà Nhan Hi Hiểu lại nghe thấy một trận cãi vã ở trong phòng ngủ. Cô cầm túi rồi đi thẳng xuống dưới lầu đợi Lí Tử Duệ. Một lúc lâu sau, Lí Tử Duệ mới đi ra, mặt mày sầm sì, đôi môi mím chặt, lầm lì bước đi không nói nửa lời.
Lại là sự im lặng suốt cả đoạn đường, cho đến khi đến
công ty, hai người mới đóng giả thân mật như thường ngày.
Chắc là bởi vì nhìn thấy sắc mặt của Hi Hiểu không được tốt lắm nên có rất nhiều người đã hỏi dò Hi Hiểu về chuyện tối qua. Cô đáp qua loa vài câu rồi quay người đi thẳng lên phòng của Tôn Bồi Đông: -Tổng giám đốc, tôi đến hồi báo một chút tình hình tối qua!
Tôn Bồi Đông xua tay, mặt cười rạng rỡ như hoa: -Ban nãy bên Gia Thái có gọi điện sang, nói là hai vợ chồng cô thể hiện rất tốt!
-Gia Thái gọi điện thoại đến rồi ạ?- Hi Hiểu ngạc nhiên: -Họ nói gì thế ạ?
Nghĩ kĩ lại thì suốt cả tối qua, mặc dù cũng có vài chuyện không như ý nhưng xét cả quá trình thì chẳng có vấn đề gì quan trọng cả. Thế nên bên đối tác đâu nhất thiết phải gọi điện thông báo vấn đề này?
-Chẳng nói gì cả, chỉ nói là tổng giám đốc Kiều rất hài lòng về cô. Cô ấy lại đang phụ trách về mảng này nên quyết định sẽ giao toàn bộ quyền đại diện cho Gia Thái cho cô!- nụ cười của Tôn Bồi Đông vẫn tươi rói: -Thật không ngờ, Nhan Hi Hiểu, cô chính là vị thần may mắn của công ty chúng ta!
-Thế ngài đã đồng ý chưa ạ?
-Đương nhiên là phải đồng ý rồi!- Tôn Bồi Đông nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu, đây rõ ràng là một chuyện đương nhiên, đâu cần thiết phải hỏi lại: -Đây là chuyện đáng mừng mà! Tôi hi vọng cô ta sẽ kí một bản giao ước với chúng ta, đề ra kì hạn trên hình thức hợp đồng, nắm chắc trong tay con mồi béo bở này. Cô cũng biết là Gia Thái một năm có thể mang lại cho công ty ta hơn 40% lợi nhuận đấy!
-Nhưng mà tôi không đồng ý!- Nhan Hi Hiểu mím chặt môi, ánh mắt kiên quyết. Cô bước lên trước một bước, nhìn thẳng vào mắt Tôn Bồi Đông: -Tổng giám đốc, tôi sẽ không nhận quyền đại diện cho Gia Thái đâu!
-Cô….
-Tôi không chỉ không nhận việc đại diện cho Gia Thái mà sau này tôi cũng không ở lại Trụ Dương nữa!- Nhan Hi Hiểu dừng lại một lát rồi mới chậm rãi nói tiếp: -Tổng giám đốc, tôi muốn từ chức!
-Nhan Hi Hiểu!- mắt Tôn Bồi Đông mở to kinh ngạc: -Cô lại đùa đấy à?
-Tôi không đùa!- khóe môi Hi Hiểu khẽ nhếch lên: -Chắc là ông cũng biết tôi đã có thai rồi! Hơn nữa, tối qua vì uống rượu nên tôi đã phải đến bệnh viện cấp cứu! Bác sĩ có dặn là nếu như còn lao lực như thế này nữa thì sớm muộn gì cũng xảy ra vấn đề!
-Tôi vốn định xin nghỉ đẻ sớm, nhưng Trụ Dương chúng ta không có quy định này….- Hi Hiểu khẽ cười: -Còn nhớ trước đây chị Trần ở phòng thiết kế có thai, mới được có hai tháng chứ đã lâu như tôi bây giờ đâu, ngài đã lấy lí do là làm việc không hiệu quả để cho chị ấy nghỉ việc. Tôi không muốn lại một lần nữa nhận được lệnh cho nghỉ việc của bộ phận nhân sự. Chính vì thế tôi nghĩ mình nên đi trước một bước!
Những lời nói này của Hi Hiểu khiến cho Tôn Bồi Đông cứng lưỡi: -Nhan Hi Hiểu, cô nói thế là ý gì? Cô mới đi làm lại được có mấy ngày, thế mà cô lại xin nghỉ việc một cách vô trách nhiệm như vậy hả?
-Nhưng tôi không muốn mất đứa con này bởi vì công việc, trách nhiệm này ai sẽ gánh vác đây?- Hi Hiểu thở dài: -Tổng giám đốc, xin ngài chớ lo lắng, về chuyện của Gia Thái xưa nay vẫn là do chồng tôi phụ trách. Lần này chúng ta đã bàn bạc tương đối tốt với bên đối tác, tôi vừa gọi điện thoại nói rõ với họ rồi, Gia Thái sẽ không bỏ quan hệ hợp tác với chúng ta đâu.
-Nếu như tổng giám đốc không chê, sau này đề án bên Gia Thái có gì không phù hợp, tôi có thể hỗ trợ không điều kiện, chỉ có điều….- cô khẽ nhếch môi: -Hiện giờ tôi sức khỏe hơi kém, thực sự không thể đảm đương được trọng trách này. Vì vậy đành phải phụ sự kì vọng của ngài rồi!
Tôn Bồi Đông nhìn Hi Hiểu, lông mày vẫn nhíu chặt lại. Khoảng một phút sau ông mới lên tiếng: -Lần này cô đã quyết tâm rồi?
-Vâng ạ!
-Giờ cô có thai mấy tháng rồi?
-Năm tháng ạ!
-Ok! Tôi cho cô nghỉ đẻ một năm….- dường như vừa đưa ra một quyết định quan trọng, Tôn Bồi Đông thở nặng nhọc: -Nhan Hi Hiểu, vì tôi coi cô là trụ cột của công ty nên mới phá lệ như vậy đấy. Một năm sau, tôi hi vọng có thể nhìn thấy cô ở công ty này!
Hi Hiểu không ngờ Tôn Bồi Đông lại rộng lượng và thoải mái đến vậy. Hồi lâu sau cô mới định thần lại, khẽ nhoẻn miệng cười: -Vâng ạ!- cô chủ động đưa tay ra trước mặt Tôn Bồi Đông: -Tổng giám đốc, vậy hẹn ngài sang năm!
Có thể khiến cho Tôn Bồi Đông đưa ra một quyết định như thế này thật chẳng phải dễ dàng gì. Hi Hiểu tươi cười trở lại bàn làm việc, cảm thấy mọi chuyện đúng là do tạo hóa sắp đặt. Chỉ hai tháng trước cô còn bị Trụ Dương đá ra khỏi cửa, thế mà chỉ chớp mắt, cô lại trở thành một nhân tài mà công ty vô cùng trân trọng.
Thậm chí cô còn chưa đi thì đã có người ở bộ