Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341579
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1579 lượt.
chẳng phải là vấn đề mà cô ta cần phải quan tâm.
Hi Hiểu bất giác thở phào nhẹ nhõm. Cái hành động nhỏ này của cô không hề lọt khỏi mắt Lí Tử Duệ. Anh cảm thấy trái tim mình như thắt lại, một cảm giác rất khó nói dâng lên trong lòng: -Cô có thể thở phào nhẹ nhõm rồi?
Hi Hiểu không ngờ Lí Tử Duệ lại quan sát kĩ đến như vậy, cô chỉ ậm ừ trong cổ họng.
-Tại sao?-anh tiếp tục đảo tung bát canh đang bốc khói: -Không muốn cho anh ta biết à?
Hi Hiểu cảm thấy câu hỏi này đang đè chặt lên lồng ngực cô. Cô không thể nào trả lời anh được, chỉ ậm ừ để ứng phó cho qua chuyện.
Lí Tử Duệ đột nhiên bật cười, đôi môi khẽ nhếch lên như đang tự châm chọc: -Nhan Hi Hiểu, cô thật là ích kỉ!
-Sao trước đây tôi không hề phát hiện ra là cô có cái ưu điểm này nhỉ?- anh tiếp tục cười: -Âm thầm sinh con đẻ cái cho đàn ông…Nhan Hi Hiểu, cô chẳng khác gì đức mẹ!
Những lời nói đầy châm chọc như những lưỡi dao cứa vào tim cô, nhưng Hi Hiểu hoàn toàn không có sức để phản kháng. Cô thẫn thờ đảo bát cháo trước mặt, hỏi anh như chẳng mấy để tâm: -Tại sao anh lại giúp tôi?
Thừa nhận một đứa trẻ chẳng có quan hệ máu mủ gì là con của mình, đối với đàn ông mà nói đây chẳng khác gì là một điều sỉ nhục.
-Tôi không cảm thấy đang giúp cô…- Lí Tử Duệ lắc đầu: -Nhan Hi Hiểu, tôi chỉ đang bảo vệ sự tự tôn của mình!- anh dừng lại một lát rồi khẽ nói: -Cô không cảm thấy nếu như nói đó không phải là con của tôi thì tổn thất của cô càng lớn, còn tôi thì càng bị sỉ nhục hay sao?
-Vừa mới kết hôn mà bà xã đã cho mọc ngay một cái sừng to đùng ở trên đầu…- anh cười nhạt: -Một cuộc sống như vậy quá tàn khốc, tôi không đủ sức chịu đựng!
Mặc dù Nhan Hi Hiểu cảm thấy vô cùng áy náy đối với anh,
nhưng khi nghe thấy anh nói rằng đứa bé trong bụng cô là nỗi sỉ nhục quá lớn đối với anh, cô vẫn không thể chấp nhận được. Hi Hiểu cười chua xót, không nói thêm nửa lời.
Lí Tử Duệ cảm thấy Hi Hiểu hôm nay rất kì lạ. Nếu như là bình thường, chỉ cần anh châm chọc vài câu là cô nhất định sẽ nổi khùng lên và phản kích anh tới tấp. Thế nhưng Hi Hiểu lúc này lại điềm đạm ngồi ăn cơm như không hề có chuyện gì xảy ra.
Nhớ lại bộ dạng như người mất hồn của cô lúc anh vừa mới về đến nhà, Lí Tử Duệ sốt ruột hỏi: -Cô không sao chứ?
-Hả…à…không…- cô cười gượng gạo: -Anh đang nói cái gì ấy nhỉ?
-Tôi chẳng nói gì cả…- nhìn cô hồi lâu, Lí Tử Duệ mới khẽ đáp. Hai người lặng yên ngồi ăn cơm. Đột nhiên anh nhướn mày hỏi: -Hi Hiểu, cô có chuyện gì cứ nói thẳng ra….không cần lo tôi không gánh vác nổi đâu!
-Hai ngày nay, những chuyện tôi phải trải qua nhiều đủ để tôi phải mất cả đời để tiêu hóa. Vì vậy, có thêm vài kí lô nữa chắc cũng không thành vấn đề…- Lí Tử Duệ nhếch môi: -Nào, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng rồi đây!
Hi Hiểu nhủ thầm sớm muộn gì anh cũng biết chuyện, có lẽ nên nhân cơ hội này nói ra với anh. Nghĩ là làm, cô liền nói: -Lí Tử Duệ, ủy ban quản lí dân số gọi điện đến…nói phải làm giấy phép sinh nở.
-Giấy phép sinh nở?- Lí Tử Duệ ngạc nhiên: -Thì làm đi!
-Một mình tôi không thể làm được…- Hi Hiểu thở dài, chậm rãi nói: -Họ yêu cầu phải cả hai vợ chồng cùng làm.
Lí Tử Duệ vô cùng sửng sốt. Hôm nay đã bị ép buộc phải thừa nhận đứa con của người khác là con của mình, anh đã cố nhịn nhục để nhượng bộ. Thật không ngờ, giờ cô lại đưa ra một yêu cầu hoang đường như vậy cho anh, nếu như làm vậy chẳng khác nào thừa nhận đứa trẻ trên giấy tờ.Chuyện này đã được nâng lên một nấc thang mới.
Lí Tử Duệ im thít không nói, chỉ cúi gắp thức ăn bỏ vào miệng. Anh nhai chậm rãi, nhai một cách bất lực.
Nhìn bộ dạng của Lí Tử Duệ lúc này, Hi Hiểu không dám nói gì thêm. Đúng là một bữa ăn vô vị, hai người duy trì trạng thái im lặng này cho đến khi về nhà. Sau khi lần lượt vệ sinh cá nhân xong, Hi Hiểu đang định vào phòng ngủ thì Lí Tử Duệ cất tiếng gọi: Nhan Hi Hiểu!
-Hả?
-Cô muốn tôi làm thế nào?- anh cúi đầu đứng dựa lưng vào cửa phòng, trên tay vẫn cầm điếu thuốc, vẫn là không hút mà dường như chỉ là để ngắm nghía làn khói mơ hồ bay lên: -Cô nói đi, cô muốn tôi làm như thế nào?
Cả người anh như chìm trong khói thuốc, phảng phất sự cô đơn và ảm đạm. Hi Hiểu nheo nheo đôi mắt, đây là lần thứ ba cô nhìn thấy người đàn ông này rơi vào trạng thái như vậy. Hai lần trước, đều là vì Nhiễm Nhược San
Thế mà lần này lại chính là vì bản thân cô. Hi Hiểu cười chua xót: -Thứ tôi muốn anh có đáp ứng không?
-Không dám chắc!
-Tôi muốn anh sẽ cùng tôi đi chứng minh, chứng minh đứa bé là con anh!- cuối cùng thì cô cũng nói ra được câu nói đè nén trong lòng: -Tôi chỉ mong con tôi có được một danh phận, để không bị người đời chê cười!
-Lí Tử Duệ, tôi đã nghĩ rồi, nếu như anh đồng ý làm bố của con tôi trong ba năm, vậy thì căn nhà này tôi không cần nữa. Sau ba năm nữa tôi sẽ trả cho anh!- cô cố gắng nói một cách thật thành khẩn: -Coi như tôi cầu xin anh, ba năm sau chúng ta chia tay, tuyệt đối sẽ không còn dây dưa gì nữa. Tôi sẽ không dùng cuộc hôn nhân này để ép anh phải đưa tiền nuôi dưỡng con tôi, vì vậy anh có thể yên tâm, về tất cả mọ