XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Tác giả: Vũ Băng (TQ)

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341578

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1578 lượt.

i túi lên, bất chấp sự can ngăn của hai người, một mực lao ra cửa: -Kiểu gì thì kiểu nhất định hôm nay bố phải về!
-Bố…- Lí Tử Duệ kéo tay ông lão lại: -Chẳng phải bố nói là cái nhà cũ của chúng ta đã bị ủy ban đẩy đổ rồi sao? Nhà chú hai lại chưa sửa xong, bố về quê biết ở đâu?
-Thiếu gì chỗ cho ông già này ở chứ…- bố Tử Duệ vẫn kiên quyết đi: -Nhưng mà Hi Hiểu này, con đừng về thành phố C, bố nghe nói phụ nữ mang thai mà ngồi xe nhiều dễ gây động thai đấy!
-Bố, con thực sự không phải vì bố mà làm vậy đâu!- Hi Hiểu hốt hoảng: -Bố hỏi Tử Duệ mà xem, con chỉ là muốn về nhà ngoại nghỉ ngơi ít ngày thôi mà!
Chuyện gia đình có một đặc điểm là càng giải thích càng rối rắm. Một người xưa nay luôn giỏi giang trong vấn đề văn chương nay đột nhiên cảm thấy cho dù mình có giải thích như thế nào đi chăng nữa dường như cũng không làm sáng tỏ được vấn đề. Cô nhìn sang Lí Tử Duệ, hi vọng anh giúp cô nói đỡ vài câu, dù sao thì con trai thuyết phục vẫn dễ hơn con dâu mà.
Nhưng mà Tử Duệ chỉ đứng im lìm, môi mím chặt không nói nửa lời.
Mãi một lúc lâu sau anh mới nói ra một câu: -Bố, con đưa bố chút tiền…- anh quay về phòng mang ví tiền ra: -Bố đợi con một chút, con mặc quần áo xong sẽ ra ngân hàng!
Hi Hiểu há hốc mồm kinh ngạc, nhìn theo cai bóng của anh đi vào trong phòng. Mặc kệ Lí Tử Duệ đang thay quần áo, cô kéo cánh tay anh, sốt ruột nói: -Anh bảo bố đi đâu? Tôi không có ý đó mà?
Anh nhìn cô, bình thản đứng trước gương chỉnh trang lại quần áo: -Tôi biết!
-Anh biết sao còn không giải thích giúp tôi? Sao còn để bố đi?- Hi Hiểu thật không hiểu được anh đang nghĩ gì, cô liền cao giọng: -Lí Tử Duệ, anh thật là….
-Thật là làm sao?- anh hằn giọng: -Thích đi thì đi, ông ấy đi rồi, cô cũng đi. Như vậy chẳng phải càng tốt sao?
Dứt lời, anh cầm ví tiền, sải bước ra khỏi phòng ngủ.
Lúc Tử Duệ quay về đã là giữa trưa rồi. Vừa vào đến phòng khách, Tử Duệ đã nhìn thấy Hi Hiểu ngồi như một pho tượng trên ghế sô pha. Vừa nhìn thấy anh về cô lập tức lao đến, đôi mắt ảm đạm như người mất hồn: -Anh thật sự để bố đi rồi sao?
-Không phải là thật thì là giả chắc?- Lí Tử Duệ mệt mỏi thả mình xuống ghế sô pha: -Sao? Có cần phải tiễn cô nữa không?
Nói rồi anh liền vỗ vỗ lên đầu: Ấy quên mất rồi, hai người vốn dĩ có thể ngồi cùng một chuyến xe mà!
Hi Hiểu chẳng còn đầu óc nào mà để ý đến những lời châm chọc của anh lúc này, trong đầu cô hiện giờ chỉ có hình ảnh của ông cụ trước lúc đi. Mặc dù cô không hề có ý đuổi ông đi nhưng giờ nghĩ lại, hình như đây chính là cái họa do cô gây ra. Cho dù không phải là một người con dâu hiếu thuận nhưng cũng không thể trở thành một đứa con dâu xấu xa. Nghĩ đến đây, cô vô cùng hối hận, miệng lẩm bẩm: -Thực sự xin lỗi, tôi quả thực không có ý đó!
Chuông điện thoại đột ngột đổ chuông, Nhan Hi Hiểu chộp lấy cái điện thoại, thật không ngờ người gọi chính là bố của Tử Duệ.
Lôi thôi một hồi, ý của bố Tử Duệ là Hi Hiểu không được đi đâu cả.Chuyện đã đến nước này rồi, Hi Hiểu không thể nào từ chối được, chỉ có thể tiêp tục giải thích vài câu rồi vội vàng cúp điện thoại.
Ngẩng đầu lên thấy Lí Tử Duệ đang chớp chớp mắt nhìn cô, đôi môi hơi cong lên: -Sao, còn đi không?
-Không đi nữa!- Nhan Hi Hiểu cúi đầu khẽ đáp: -Bố không cho tôi đi!
Lí Tử Duệ cười nhạt: -Nếu như cô một mực muốn đi thì mặc kệ ông ấy! Nếu như cô vì tôi mới quay về thành phố C, vậy thì không cần phải đi!
Hi Hiểu sững người nhìn anh, đột nhiên không biết phải nói cái gì, chỉ biết gật đầu đáp: Ừ.
Nhìn thấy cô gật đầu, Lí Tử Duệ liền quay người đi vào phòng ngủ: -Thực ra bố tôi đi rồi cũng tốt, tôi cảm thấy với tình trạng hiện nay của chúng ta, sau này sẽ càng phức tạp hơn. Hơn nữa hai người cứ phải ngủ chung một giường cũng chẳng phải là một ý kiến hay.
-Ừ..- thực ra Hi Hiểu lúc cân nhắc quay về thành phố C cũng là vì lí do này. Mặc dù hai người có thỏa thuận từ trước, thế nhưng chuyện tình cảm trước nay thường không giải quyết dựa trên hợp đồng. Mặc dù hiện giờ cô chẳng phải là một người phụ nữ bình thường, cho dù không gặp anh thì đứa con trong bụng cũng không cho phép cô làm việc gì đi quá giới hạn. Nhưng Lí Tử Duệ thì khác, đàn ông 30 tuổi đầu, đang ở cái độ tuổi xuân xanh….
Điều khiến cho anh luôn duy trì thái độ rất quân tử của mình, Hi Hiểu nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ chỉ có hai nguyên nhân này: Thứ nhất. Anh có vấn đề về sinh lí, hoặc cũng có thể là do tổn thương với người bạn gái cũ nên đã lãnh cảm với vấn đề này. Thứ hai, anh ghét cô đến cùng cực, vì vậy mới chẳng có chút hứng thú nào với cô cả. Trong khi cô còn đang đắm chìm trong suy nghĩ thì hơi thở của anh đã trở nên đều đều. Nếu như cố gắng đưa ra thêm một cái nguyên nhân thứ ba nữa thì có lẽ, đó là khả năng kiềm chế của anh quá mạnh, đối mặt với một người như hoa như ngọc như vậy hết ngày này qua ngày khác mà anh vẫn bình thản duy trì phong độ của mình.
Thế nhưng Hi Hiểu là người biết “tự lượng sức mình”. Cô biết nguyên nhân thứ nhất và thứ ba gần như khó có tính khả thi, chỉ có điều thứ hai có lẽ mới là nguyên nhân giú