Tất Cả Mọi Người Đều Yêu Tổng Giám Đốc
Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341586
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1586 lượt.
i thứ!
-Cái cô cần chỉ là thân phận một người cha hay sao?
-Đúng vậy!- Nhan Hi Hiểu thở gấp, cô căng thẳng nhìn anh, cảm thấy chỉ có anh mới có thể cứu vớt cuộc đời của cô!
-Được!-Rất lâu sau anh mới khó nhọc thốt lên lời: -Ngày mai, tôi sẽ đi lấy chứng nhận cho cô!
Nói rồi anh xoay người định đi về phòng. Hi Hiểu nhìn theo cái bóng của anh, cổ họng như bị tắc nghẹn, chỉ có thể thốt lên hai từ: -Cám ơn!
Lí Tử Duệ ngây người, từ từ ngoảnh đầu lại: -Nhan Hi Hiểu, tôi chỉ vì cô!
Giọng nói của anh nhẹ như hơi thở, như nói cho chính mình nghe. Chẳng mấy chốc anh đã biến mất khỏi tầm mắt của cô. Nhan Hi Hiểu đứng dựa lưng vào cửa, trong lòng rối như tơ vò.
Cứu vãn, nên nắm tay nhau như thế nào?
Lí Tử Duệ là người nói biết giữ lời, chẳng mất quá hai ngày, anh đã lấy được giấy chứng nhận của công ty về cho cô.
-Đây là chứng nhận của công ty…- Lí Tử Duệ chìa một tờ giấy chứng nhận ra trước mặt Hi Hiểu: -Chứng nhận chúng ta kết hôn lần đầu, chứng minh cô chưa từng nạo phá thai, chứng nhận đây là đứa con đầu tiên của cô.
-Ừ- Hi Hiểu cầm lên xem qua một lượt rồi đột nhiên lấy từ sau lưng ra một xấp tài liệu: -Cái này…anh cũng xem đi!
Lí Tử Duệ nhướn mày: -Cái gì vậy?
Lí Tử Duệ sao lại không nghĩ đến chuyện sau này nhỉ? Cái giấy cho phép sinh đẻ này là bước đầu tiên đối mặt với hiện thực, sau này anh còn phải để cho đứa trẻ gọi mình là bố, anh phải gánh vác trách nhiệm trên danh nghĩa của một người giám hộ, anh phải đóng vai trò là người trụ cột của gia đình trên danh nghãi…Cho dù sau này có người nói đứa trẻ này chẳng giống anh chút nào, anh vẫn phải tươi cười giải thích rằng nó thực sự là con đẻ của tôi.
Nghĩ đến đây, anh lại thấy đầu óc mình quay cuồng.
Thế nhưng, đối diện với Nhan Hi Hiểu, anh lại học được phép thắng lợi tinh thần để tự an ủi bản thân. Anh nghĩ, thôi thì đến đâu hay đến đó. Chuyện cô có thai đã truyền ra ngoài rồi. Nếu như giờ li hôn, cô không chỉ chẳng có nơi nương tựa mà thanh danh của anh cũng bị hủy hoại.
Nếu như nói thẳng đứa bé không phải là con anh, Hi Hiểu sẽ bị người đời chửi rủa. Nếu như thừa nhận đứa trẻ là con của mình, lúc li hôn sẽ khó tránh khỏi bị người đời chê cười anh bỏ rơi vợ con. Như vậy càng tồi tệ hơn. Nói tóm lại, cuộc hôn nhân này cho dù thế nào cũng đều phải chai mặt ra để mà gánh vác hậu quả.
Hi Hiểu lại tỏ ra rất biết điều trong chuyện này, lại còn tự ý sửa lại hợp đồng. Anh lật lại bản hợp đồng một lần nữa, phát hiện một số chỗ sai đã được sửa lại nghiêm chỉnh. Tử Duệ khẽ cười nhạt: -Nếu như tôi kí rồi cô sẽ thiệt đấy!
-Tôi thiệt về tiền bạc nhưng tiền có thể kiếm lại được! Còn cái anh phải hi sinh chính là danh tiếng. Tôi làm như vậy chỉ là là dùng phương pháp công bằng và hợp lí để giải quyết vấn đề…- cô thở dài: -Mặc dù vẫn nói thanh danh là vô giá nhưng Lí Tử Duệ này, tôi đã cố gắng hết sức để có thể bồi thường cho anh rồi!
-Ok!- anh mỉm cười: -Đằng nào cũng là có lợi cho cả hai! Cứ coi như cô dùng 36 vạn để mua cái danh một người cha.
Thấy Tử Duệ cứ phải nói rõ ràng lợi ích như vậy khiến cho Hi Hiểu cảm thấy xót xa trong lòng. Nhưng ngoài mặt cô vẫn cố gắng gượng cười: -Đúng vậy!
Anh cầm bút lên, đột nhiên hàng chữ cuối cùng lướt qua trong mắt anh: – Còn điều cuối cùng thì sao? Có cần thay đổi không?
-Điều cuối cùng á?- Hi Hiểu cầm bản hợp đồng lên, miệng lẩm bẩm đọc: -Để đảm bảo quyền lợi, hai bên A, B không được phép nảy sinh tình cảm. Nếu như một bên làm trái với quy định, sau khi li hôn, toàn bộ căn nhà sẽ thuộc về bên kia.
-Đúng, có cần thay đổi không?
-Chắc là không đâu?- Hi Hiểu cúi đầu cười nhạt: -Tôi đâu có hi vọng anh đem lòng yêu tôi!
-Nếu như yêu thật thì sao?
-Cái gì?- câu hỏi của anh khiến cho trái tim cô chợt run lên. Vừa nói dứt lời, anh liền cầm bút kí nhanh lên bản hợp đồng, cứ như thể chẳng có chuyện gì xảy ra hết: -Xong rồi!
Thay vì nói sửa lại bản hợp đồng này là để đảm bảo quyền lợi của Lí Tử Duệ thì nên nói rằng sửa lại bản hợp đồng này là để Hi Hiểu có thể bù đắp cho anh thì hơn. Có bản hợp đồng này rồi, Hi Hiểu sẽ không còn phải cảm thấy áy náy mỗi khi đối mặt với Tử Duệ nữa, và mỗi khi nói về chuyện của đứa trẻ, cô cũng không còn phải cúi đầu khó xử nữa.
Tâm trạng này sẽ giúp cho Hi Hiểu sống thoải mái hơn một chút. Vài ngày sau, cô liền cùng Lí Tử Duệ đến phòng dân số để kiểm tra và hoàn thành thủ tục.
Hết người này đến người kia quở trách hai người vì làm thủ tục này quá muộn, thực ra giờ đã hết thời gian làm từ lâu rồi. Nếu như không phải có người đồng nghiệp của mẹ Hi Hiểu làm ở đây thì có lẽ cái giấy cho phép sinh nở của cô chẳng thể làm nổi. Hi Hiểu phải nói khó mãi cuối cùng với được kiểm tra rồi bảo Lí Tử Duệ dùng tiền để hoàn tất sự việc. Tất cả thủ tục phải chờ một tháng sau mới được lấy.
Ra khỏi phòng dân sô, Lí Tử Duệ bất giác thở dài: -Đúng là phức tạp!
-Chẳng còn cách nào khác cả, ai bảo nước ta đông dân, kế hoạch hóa gia đình lại quá khắt khe…- Nhan Hi Hiểu giơ ta