Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341580
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1580 lượt.
p cho cô được “an toàn” từ đó đến giờ.
Cô trước nay không bao giờ tin vào câu “đàn ông không dùng nửa thân dưới để suy nghĩ”, nghe có vẻ là chân lí nhưng thật là lại có phần hơi phiến diện. Về ham muốn của đàn ông, có lẽ cần phải xem xét mục tiêu của ham muốn mới chính xác được. Nếu như người phụ nữ ấy là một cô gái xấu ma chê quỷ hờn, chẳng khác gì một con quái vật, cô không tin là “thằng nhỏ” của đàn ông lại có thể ngóc đầu lên được.
Nói trắng ra là, chẳng phải thằng đàn ông nào cũng có dũng khí đem lòng yêu Thị Nở.
Thế nhưng trong lòng Hi Hiểu lại thầm mong nguyên nhân chính là đáp án thứ ba. Cô nhủ thầm có lẽ lâu quá rồi không có đàn ông nên cô mới có ảo tưởng, cho nên mới hi vọng, mới gửi gắm thiện cảm vào người đàn ông không nên gửi gắm nhất này.
Mặc dù đây chỉ là một ảo tượng không thể tồn tại.
Ngày tháng trôi qua, cùng với cái bụng ngày càng to lên của Hi Hiểu là sự khó xử và bối rối của Lí Tử Duệ. Hai người họ không còn có thể hòa thuận như trước đây được nữa, thậm chí cả ngày chẳng ai nói với ai một câu. Hi Hiểu thận trọng giữ đúng vai trò “người phụ nữ của gia đình” của mình, sáng chuẩn bị thức ăn sáng rồi tiễn Lí Tử Duệ đi, tối làm cơm chờ anh quay về.
Ngoài những việc đó ra, cuộc sống của hai người dường như chẳng có điểm gì giao nhau.
Hi Hiểu cứ nghĩ rằng cuộc sống của cô cứ thế này trôi qua cho đến khi hết hạn hợp đồng là ba năm nếu như không có một cú điện thoại của người làm ở ủy ban quản lí dân số gọi đến.
Người đó hỏi Hi Hiểu: -Cô Lí, nghe nói cô có thai rồi hả? Vậy thì xin hỏi cô đã làm giấy phép sinh nở chưa?
Hi Hiểu ngơ ngác: -Giấy phép sinh nở á?
Người quản lí dân số đó sốt ruột giải thích cho cô hiểu đó là chính sách kế hoạch hóa gia đình phổ biến trên cả nước. Hóa ra khi kết hôn đã phải làm một giấy chứng minh là kết hôn lần đầu, sau đó đợi đến khi có thai mới tiến hành các mục kiểm tra, sau đó mới được cấp giấy phép cho phép sinh nở. Nếu như không có giấy phép sinh nở thì đứa trẻ ra đời là vi phạm chính sách sinh đẻ và giáo dục của quốc gia, sau này sẽ khó mà giải quyết vấn đề hộ khẩu.
Hi Hiểu không biết rằng lại có nhiều vấn đề rắc rối đến như vậy.
Cô nhăn nhó mặt mày: -Cái này phải làm thế nào ạ?
-Yêu cầu đơn vị của cả hai bên vợ chồng chứng minh là kết hôn lần đầu, sau đó đến ủy ban kế dân số kiểm tra và chứng thực!
-Yêu cầu phải cả vợ lẫn chồng cùng tham gia ạ?- Hi Hiểu ngơ ngác: -Một mình tôi không được sao?
-Nếu như cô cảm thấy tự mình có thể đẻ con được thì mình cô đến cũng không sao!- người quản lí khẽ hừ giọng đáp: -Nhanh nhẹn lên, theo lí mà nói những chuyện này nên làm từ lúc chuẩn bị kết hôn mới phải, các người hiện giờ đang là vi phạm chính sách của nhà nước đấy!
Một câu chính sách, hai câu chính sách khiến cho Hi Hiểu cảm thấy chột dạ. Suốt cả buổi chiều cô cứ quay cuồng với chuyện làm giấy cho phép sinh đẻ. Cả vợ lẫn chồng, như vậy chẳng phải là nói cả cô và Lí Tử Duệ phải cùng làm hay sao?
Không còn nghi ngờ gì nữa, mở tờ giấy đăng kí kết hôn đỏ chói ra, trên đó là khuôn mặt rạng rỡ của hai người, đó chính là anh và cô.
Nhưng mà, một khi làm giấy cho phép sinh đẻ thì có nghĩa Lí Tử Duệ sẽ phải chịu trách nhiệm về đứa bé này. Bắt một người đàn ông làm cha của một đứa bé chẳng có quan hệ máu mủ gì với mình….chỉ nghĩ đến chuyện này thôi Hi Hiểu cũng cảm thấy quá tàn nhẫn.
Hơn nữa, Lí Tử Duệ lại rất để tâm đến vấn đề cốt nhục.
Cô cứ quay cuồng trong những suy nghĩ này, đến nỗi quên mất cả thời gian, cho đến tận khi nghe thấy tiếng bước chân của Lí Tử Duệ, Hi Hiểu mới sực nhớ đến chuyện nấu cơm.Cô vội vàng đi vào bếp, luống cuống chuẩn bị cơm nước. Đang thái rau thì đột nhiên cô thấy cánh tay mình bị nắm chặt: -Đừng làm nữa, ra ngoài ăn đi!
Trừ buổi trưa và những hôm phải tiếp khách ra thì Hi Hiểu với Tử Duệ rất ít khi ra ngoài ăn. Lúc trước, khi quan hệ giữa hai người còn tương đối tốt, Lí Tử Duệ thường có thói quen ca ngợi tài nghệ nấu nướng của Hi Hiểu, chỉ cần không gấp gáp về thời gian thì anh thường lôi cô về nhà nấu nướng với lí do ăn ở ngoài không vệ sinh lại tốn tiền. Cũng may mà Hi Hiểu không giống như những cô gái hiện đại, rất ghét việc bếp núc. Nhìn thấy Lí Tử Duệ ăn ngon lành những món ăn do mình nấu, Hi Hiểu ngược lại còn cảm thấy rất vui.
Vì vậy một khi hai người ra ngoài ăn cơm, Hi Hiểu liền cảm thấy có chuyện gì đó đã xảy ra.Quả nhiên đúng như cô dự đoán, trong lúc chờ mang món ăn lên, Lí Tử Duệ cau mày nói: -Cô có biết hôm nay ai đã gọi điện cho tôi không?
-Ai?
-Kiều Việt…- anh dốc lọ tương ớt ở bên cạnh vào bát canh đang bốc khói nghi ngút, lông mày nhíu lại: -Chiều nay cô ta gọi điện cho tôi, hỏi tôi đứa bé trong bụng cô là của ai?
“Cạch”…đôi đũa trong tay Hi Hiểu rơi xuống nền nhà, bàn tay cô run run. Lí Tử Duệ ngẩng đầu nhìn cô, giọng nói vẫn rất điềm đạm: -Cô có biết đáp án mà tôi đưa ra là gì không?
-Là gì?
-Tôi nói, là của tôi!- anh đột nhiên hắng giọng: -Tôi nói, đứa con trong bụng cô là của tôi. Chuyện này chẳng có liên quan gì đến Kiều Việt, còn về hợp đồng, đây