Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341574
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1574 lượt.
rai ra, nào ngờ những điều ông nói lại chạm vào đại kị của cả hai người. Vừa nhắc đến cái thai trong bụng, Lí Tử Duệ càng mạnh tay hơn, anh lôi xềnh xệch Hi Hiểu vào phòng: -Bố, đây là chuyện riêng của chúng con! Bố để con với Hi Hiểu nói chuyện riêng một lát!
-Rốt cuộc cô làm sao?- Lí Tử Duệ đóng chặt cửa lại, cố gắng hạ thấp giọng: -Sáng nay không bàn bạc trước với tôi đã tự ý xin thôi việc, tối đến lại định chuyển về nhà mẹ đẻ ở. Nhan Hi Hiểu, rốt cuộc tôi phải làm sao để phối hợp với cô đây?
-Lí Tử Duệ, tôi biết tôi sai rồi, nhưng sai thì cũng sai rồi, tôi đang cố để bù đắp lỗi lầm của mình- không hề xúc động như ban sáng, Hi Hiểu lúc này đã trở nên bình tĩnh: -Anh nói đúng, chẳng may có ai đó mang chuyện cái thai ra nói sẽ chỉ khiến cho anh mất mặt. Vì vậy tôi nghĩ kĩ rồi, tôi sẽ trốn tránh chuyện này.
Cô cười nhạt: -Dù gì thì về nhà ngoại dưỡng thai cũng là chuyện bình thường mà!
Lí Tử Duệ bất giác cảm thấy vô cùng hoang mang: -Cô thật sự là vì tôi sao?
Hi Hiểu ngẩng đầu: -Lí Tử Duệ, anh nói xem, chuyện đến nước này, tôi còn có thể là vì ai?
Cô không nói tiếp nữa, bởi vì cô nhìn thấy có một cái bóng đen ở bên cửa sổ. Không cần đoán cô cũng biết đó chính là bố của Tử Duệ đang muốn nghe lén cuộc đối thoại của họ.
-Tử Duệ, tôi đã nói chuyện xong với tổng giám đốc Diêu rồi, chiều nay tôi cũng đã gọi điện cho bên Gia Thái rồi, nói là tôi chủ động từ chức, chẳng có liên quan gì đến ai hết, bảo họ giao toàn bộ công việc cho anh. Còn về phía Lục Kỳ Thần, nếu như có cơ hội nói chuyện với anh ấy, tôi sẽ bảo anh ấy chớ lo chuyện bao đồng nữa!
-Đứa bé ngày một lớn, áp lực của chúng ta cùng ngày càng lớn. Vì vậy Lí Tử Duệ này, chi bằng hãy nhân lúc tôi còn linh hoạt, quay về nhà ngoại sống một thời gian. Hi vọng sau này lúc chúng ta gặp lại nhau, sự nghiệp của anh đã sáng sủa hơn.Không còn Nhạc Đồng ngáng đường nữa, anh chắc chắn sẽ như cá gặp nước!
Nói xong câu này, cô khẽ ngoảnh đầu lại, ánh mắt nhìn thẳng vào cái bóng đen đang dần biến mất trên cửa sổ, bờ môi khẽ nở nụ cười chua xót. Cô quay người bỏ đi.
Tay cô vừa chạm vào nắm cửa thì đột nhiên sau lưng vang lên giọng nói trầm đục: -Hi Hiểu, khoan đã!- cô nghe thấy tiếng anh hít một hơi thật sâu, giọng nói chợt nghẹn ngào: -Hi Hiểu, tôi chỉ hỏi cô một câu thôi!
-Cô…đã từng nghĩ đến chuyện bỏ đứa bé này chưa?
Hi Hiểu sững người, nhớ lại những sóng gió trước đây, cô khẽ cười: -Đã từng nghĩ đến, nhưng về sau bắt buộc phải sinh nó ra?
-Là vì ai?
-Lí Tử Duệ, anh nói rằng chỉ hỏi một câu thôi mà?
-Là vì ai?- lông mày anh nhíu chặt lại, dường như câu hỏi này mang tính quyết định sinh tử đối với anh. Anh sốt ruột truy hỏi: -Là vì anh ta ư?
Khoảnh khắc từ “anh ta” vừa được cất lên, anh thấy bờ vai cô thoáng run lên.
Chỉ trong khoảnh khắc, tất cả đều trở lại tĩnh lặng như làn nước.
-Không, là vì bản thân tôi!- một tiếng “kẹt” vang lên, Hi Hiểu đã đẩy cửa bước ra ngoài, miệng cô vẫn lẩm bẩm như nói cho chính mình nghe: – Vì chính bản thân tôi thôi!
Nhan Hi Hiểu ra đi không thành, không phải là vì ai khác, mà chính là bởi vì người cha thuần phác của Lí Tử Duệ. Vốn dĩ là cuối tuần nên hai người định ngủ thêm một lúc nữa. Nhưng mới sáng sớm đã bị tiếng lục đục trong phòng khách làm tỉnh giấc. Lí Tử Duệ nhìn thấy bố mình đang sắp xếp hành lí ở trong phòng khách liền vội vàng hỏi: -Bố, có chuyện gì thế?
-Tối qua Hi Hiểu đòi đi, hôm nay bố lại thu dọn hành lí…- Lí Tử Duệ đột nhiên cảm thấy bực bội: -Hai người có phải chán ngấy nơi này rồi nên mới rủ nhau đi hết hay không?
Thấy con trai tự dưng nổi cáu, bố Tử Duệ có hơi bối rối. Nhìn thấy bóng Hi Hiểu phía sau Tử Duệ, ông mới ngại ngùng nói: -Bố ở đây lâu thế rồi, cũng nên quay về rồi!
-Lần này bố đến đây chẳng phải là vì nhà của chú hai đang sửa hay sao? Giờ mới được có mấy ngày thôi mà, chắc chắn là còn chưa sửa xong đâu!- Lí Tử Duệ chán nản vò đầu: -Bố à, giờ đã đủ phức tạp rồi, bố đừng có lửa đổ thêm dầu nữa có được không?
-Con nói cái gì thế hả?- bố Lí Tử Duệ trợn mắt quát anh rồi quay sang mỉm cười với Hi Hiểu:- Hi Hiểu, sao con không đi ngủ thêm một lát nữa? Nhưng mà cả hai đứa đều tỉnh rồi cũng tốt…- ông lão chỉ tay vào các món ăn trên bàn ăn: -Vừa hay kịp ăn xong bữa sáng.
Nhìn thấy nụ cười gượng gạo của bố Tử Duệ, Hi Hiểu chợt cảm thấy có gì đó không bình thường: -Bố…- cô đến bên cạnh kéo tay ông: -Bố không phải vì con đòi về nhà ngoại nên mới quyết định ra đi đấy chứ?
-Không phải, không phải đâu, sao có thể chứ?- thái độ của ông cuống quýt thấy rõ. Ông hoang mang xua tay, nụ cười như đông cứng lại: -Con nghĩ ngợi nhiều như vậy làm cái gì, chẳng qua là ở đây lâu quá thấy bí bức, thế nên bố mới muốn về!
Hi Hiểu không phải là con ngốc. Cho dù ông có nói gì cô cũng có thể nhìn ra được, chuyện này rõ ràng là có liên quan đến cô. Cô khóc dở mếu dở: -Bố, bố đừng để ý con làm gì. Con đã lâu lắm rồi không về qua nhà nên…
-Bố ơi, Hi Hiểu không có ý đó đâu!
-Bố thật sự không phải là vì chuyện đó mà!- ông lão càng nói mặt càng đỏ tợn. Ông xách cá