Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ

Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ

Tác giả: Mộ Vân Già

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342092

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2092 lượt.

iường sau đó lưu loát phân phó, "Ngủ."
Tử Ca bị anh ném xuống giường đầu óc choáng váng, đang lúc ngẩng đầu lên, chỉ thấy Mộ Diễn đã cởi bỏ áo khoác ngoài, lộ ra thân thể to lớn , "Không ngủ được thì chúng ta liền vận động"
Mộ Diễn một câu cũng không nói khiến Tử Ca hốt hoảng chui vào chăn trong, Mộ Diễn nhìn cô động tác của cô khoé miệng hơi cừơi , anh nằm xuống thuận tiện đem cô ôm vào trong ngực, cô đỏ mặt đưa lưng về phía Mộ Diễn, thế nào cũng không chịu quay đầu lại. .
Da thịt tiếp xúc thân mật khiến Tử Ca cảm thấy không quen, cô nhắm mắt lại giả bộ ngủ, nhưng trong lòng khẩn trương muốn chết, hết lần này tới lần khác người đàn ông phía sau không thuận theo, cũng không chịu buông tha quấn lấy thân thể của cô, cô không dám giãy giụa quá đáng sợ đánh thức thú tính đang ẩn núp sâu bên trong con người anh.
Tử Ca chỉ cảm thấy một cỗ nhiệt xông lên đầu, cô chỉ cảm thấy, chỉ cảm thấy người đàn ông này bề ngoài nghiêm chỉnh, sao lại thích vụng trộm như vậy . . . . . .
Hô hấp vững vàng của người đàn ông phía sau khiến Tử Ca không giữ được thăng bằng, tại sao anh không cảm thấy lo lắng liền ngủ thiếp đi như vậy?
Tử Ca cảm thấy mệt mỏi, giằng co một lúc sau đó ngủ thiếp đi.
Trong bóng tối, con ngươi đột nhiên mở ra, anh nhìn chằm chằm trong cô gái trong ngực, hô hấp, đột nhiên dồn dập!
Đáng chết! Giả bộ cái gì
Ngay cả tắm nước lạnh ba lần, nhưng khi Mộ Diễn nhìn thấy cô ngủ ngọt ngào lại càng phiền não hơn. Từ khi nào, anh lại vì một cô gái mà khổ sở đến như vậy? Ngón tay nhẹ tiếp xúc trên khuôn mặt nhẵn nhụi của cô, mang theo một tia quyến luyến không dễ phát giác.
Tròng mắt của Mộ Diễn sâu hơn, tâm tình giằng co ở chung một chỗ, cô gái ở trước mắt này, không thể nghi ngờ, giá trị lợi dụng của cô đối với anh đã hết, nhưng anh không nghĩ tới chuyện buông tay.
Là tham luyến thân thể cùng dung mạo của cô? Nhưng bên cạnh anh đâu thiếu gái đẹp, phụ nữ yêu kiều anh thấy cũng nhiều, nhưng không có ai khiến anh vì một cú điện thoại chạy từ Nam Bình tới đây.
Như vậy, loại cảm giác ham muốn này đến tột cùng có thể kéo dài bao lâu? Ngay cả chính anh cũng cảm thấy tò mò, ngón tay lướt qua mặt của cô, Mộ Diễn nhẹ giọng nói, "Hạ Hạ, buông cô ra dễ như trở bàn tay, chẳng qua, cô còn muốn rời xa tôi sao?"
Hơn nữa, vì anh thông cảm cho tâm tình của cô nên để mình đau khổ chịu đựng, nói ra ai tin? Mộ Diễn nhẹ đỡ cái trán, thân thể mềm mại của cô nằm bên cạnh anh, nếu như anh đã muốn không ai ngăn cản được anh.
Nhưng đáng chết, nước mắt của cô có thể khiến anh cảm thấy tội lỗi.
Phù hợp như thế, khiến con người ta nhịn không được phải than thở.
Đúng, anh đã từng cầm súng chĩa vào đầu người khác nhưng cũng không thấy có lỗi. Phiền não trong nháy mắt xông lên đầu, hai tay Mộ Diễn vò vò tóc, thân thể to lớn thất bại dựa vào đầu giường, anh nhắm mắt lại, sau đó lại mở mắt ra mong đợi trời sáng.
Mộ Diễn bấm tắt tàn thuốc trong tay, đáy mắt sâu thẳm, bàn tay vuốt ve khuôn mặt cô, "Hạ Hạ."
Mộ Diễn nhìn chằm chằm Tử Ca hồi lâu, rồi sau đó anh lật người nằm trên giường, không thể phủ nhận anh tham luyến thân thể của cô, thậm chí tham luyến vẻ mặt có nhiều thay đổi của cô, nhưng Mộ Diễn biết, với cô, trong lòng của anh quả thật không có cảm giác yêu thích.
Trong giấc mộng Tử Ca nhẹ nhàng lật người, chiếc chăn đắp trên người bởi vì sự di chuyển của cô mà rơi xuống, cô nghiêng người tiến vào giấc mộng đẹp, khóe môi nhếch lên một nụ cười vui vẻ, thu hồi gai góc trên người đổi lại là sự thanh tĩnh, giờ phút này cô mềm mại khiến người khác chỉ muốn nắm cô trong lòng bàn tay. Miu
Cô lầu bầu, giống như khi ở trong mộng, cô đang trở về năm tháng trước kia, cô có thể tận tình ngủ nướng mà không để ý đến ai.
Chiếc chăn màu đậm kéo xuống đem thân thể của cô phơi bày trong không khí, đầu vai hơi co rúm lại, người nghiêng về một bên, mang theo sự hấp dẫn đánh thẳng vào mắt anh.
Trong không khí lành lành theo bản năng cô đi tìm nguồn nhiệt, thân thể mềm mại dính sát vào người anh, hai tay ôm lấy hông của anh, để bản thân tìm được tư thế thoải mái nhất rồi cứ thế, tiếp tục ngủ say.
"Hạ Hạ, mở mắt. . . . . ." Anh dụ dụ dỗ cô tỉnh lại, cũng không muốn lợi dụng lúc cô ngủ cưỡng ép cô, anh muốn cô tự nguyện nằm dưới thân thể mình, mí mẳ của Tử Ca giật giật, cô mở nửa mắt nhìn anh, trong khoảng thời gian ngắn không phân biệt nổi đây là mộng hay là thực.
Anh nhẹ nhàng gọi, cô không chút lưu tình cứ thế ngủ, chẳng qua cô chỉ cau mày xem anh như con muỗi quấy rầy mình, mặc kệ nó đi, tiếp tục ngủ, thân thể mềm mại của cô dính sát vào người anh, Mộ Diễn chỉ cảm thấy toàn tế bào đều bị đánh thức, cả người mang theo một cảm giác mãnh liệt, kiêm chế không nổi.
"Hạ Hạ, nếu tôi không ăn em, thì tôi không phải đàn ông." Anh thấp giọng nói, hơi thở nóng rực phả vào tai cô khiến cô cảm thấy nhột nhột, khoé miệng Tử Ca tràn ra nụ cười, "Ghét, đừng làm rộn, Trình Lan, hôm nay không phải học."
Thanh âm trầm thấp như ma đang lưu động, trong giọng nói của anh mang theo sự tự tin. Nhẹ nhàng lật người,