Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Vá Trái Tim

Mảnh Vá Trái Tim

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342622

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2622 lượt.

Chức Tâm nhưng cô liền từ chối.
Cô nói, cô bây giờ không có lòng dạ nào tiếp tục một tình cảm khác.
Câu hỏi này khiến Chức Tâm im lặng hồi lâu.
Phi Phi khuyên, “Chữa trị vết thương tình cảm, cách tốt nhất là nhanh chóng bắt đầu một tình cảm mới.”
Nhanh chóng yêu một người khác để quên đi một người, cách này rất hữu hiệu.
“Tớ có công việc, tớ cảm thấy rất đầy đủ.” Cô phản bác.
Vì sao cứ phải yêu đương chứ, trái tim con người đâu phải là sắt đá, không chịu nổi giày vò và mệt mỏi.
“Cậu cảm thấy đầy đủ thật sao? Cậu cảm thấy vui vẻ thật sao? Chức Tâm, nếu là như vậy, cậu đã không gầy thành thế này.” Chỉ mới gần hai tháng, Chức Tâm đã ốm như que củi.
Giống như lúc cô vừa sảy thai, ngoài mặt thì cười cười, không muốn người khác lo lắng cho mình, nhưng áp lực tinh thần của cô nhất định rất lớn.
“Công việc khá bận mà thôi.”
Để quên một người cần bao nhiêu thời gian? Một năm không được thì hai năm, đợi đến khi có thể gột sạch sẽ hình ảnh anh ra khỏi trái tim cô, thì trái tim cô cũng sẽ thanh thản trở lại.
“Hy vọng hai người mau chóng ly hôn.” Phi Phi cầu chúc, “Hy vọng cậu mau chóng tìm được người đàn ông thật sự hiểu cậu!”
……
Sáng tinh mơ, Cảnh đã dậy từ rất sớm.
Cậu đeo tạp dề, rửa sạch tay, chuẩn bị nấu canh.
Cậu mở tủ lạnh, bên trong trống trơn, chỉ có vài quả trứng gà và vài cọng rau đã sắp ngả vàng.
Rõ ràng sau khi cha mẹ chuyển đi, cô cũng chẳng bật bếp ở nhà.
Cậu bắt đầu rửa rau, nhặt bỏ những lá vàng, bắt đầu nấu bữa sáng truyền thống.
Cháo trắng đạm bạc, cháo phải đặc thì bọn trẻ ăn mới no.
Rau xào không, không cho nhiều dầu, trứng chiên ốp la chín hai mặt, bọn trẻ mới không bị đau bụng.
Rất lâu trước đó, cậu đã biết giúp mẹ viện trưởng nấu bữa sáng cho bọn trẻ trong cô nhi viện.
“Woa, thơm quá!” Phi Phi từ trong phòng bước ra, ngửi thấy mùi cháo thơm nức.
Anh bạn nhỏ hôm qua còn sốt cao, bây giờ đã yên lặng ngồi trước bàn ăn.
“Bát bát soái ca, cháu hiền ghê cơ!” Phi Phi khen ngợi.
Bát Bát soái ca? Kiểu xưng hô kỳ lạ gì thế này?
Cảnh nghe không hiểu.
Nhưng, cậu vốn không phải là người quá hiếu kỳ.
Chức Tâm cũng theo sau, cô vừa cột tóc đuôi ngựa vừa vui vẻ bước ra khỏi phòng.
“Các vị, tôi đi làm đây nhé!” Đuôi mắt cô nhìn Tiểu Phi Phàm.
Đứa bé đó vẫn cúi đầu, không nhúc nhích, hình như không nghe cô nói.
“Bye bye!”
Chào xong, cô định mở cửa thì bị Phi Phi kéo lại.
“Ăn sáng trước đã! Đừng phụ lòng Bát bát soái ca!” Phi Phi không vui.
Nhưng, cô không có thời gian.
Chỉ là, cô bất ngờ nhìn thấy Phi Phàm ngước đôi mắt lặng lẽ lên nhìn cô. Nó đang nhìn cô?
Bất giác, cô tiến lại bàn ăn, ngồi xuống.
“Mọi người cùng ăn đi.” Cô cười.
Cô không muốn để thằng bé có cơ hội mẫn cảm.
Thấy cô cùng ăn, Phi Phàm yên lặng bắt đầu cầm đũa.
“Chức Tâm, ăn thêm chút thức ăn đi.” Thấy cô chỉ ăn cháo, Cảnh đẩy đĩa rau đến trước mặt cô.
Cô nếm thử một miếng.
“Trứng ốp la.” Cậu đẩy đĩa trứng đến trước mặt cô.
Cô cũng ăn một miếng nhỏ.
Mỗi món cô chỉ ăn một chút.
Không chỉ có Cảnh mà Phi Phi cũng bắt đầu thấy kỳ lạ.
“Chức Tâm, có phải không hợp khẩu vị không?” Phi Phi cảm thấy mùi vị rất ngon, chẳng lẽ cô yêu cầu quá thấp sao?
“Không có, rất ngon mà!” Cô cười lắc đầu.
Nhưng, cô không đụng đũa thêm lần nào nữa.
Cậu nhận ra, mới ăn được vài muỗng, mày cô đã nhíu lại, hình như thức ăn rất khó nuốt.
Cậu nghi hoặc cầm đũa lên gắp thử một miếng.
Tuy không thể nói là rất ngon nhưng rất vừa miệng.
Có gì đó không ổn.






Cuộc sống “chung nhà” bắt đầu.
Rất ấm áp.
Buổi tối, cô về nhà.
Cậu làm đầu bếp chính, cô giúp rửa rau.
Cậu để ý, dù không để cô hấp thụ quá nhiều dầu mỡ, mỗi món cô cũng chỉ nếm một miếng nhỏ.
Vì một tiếng mẹ, Chức Tâm chấn động.
Trong cô nhi viện, dù chỉ là trợ giúp nhưng chỉ cần đứa trẻ đồng ý, cô cũng có thể là mẹ của nó.
Tiểu Phi Phàm không nhúc nhích, đứng phía sau họ, mấy phút sau, cuối cùng cũng lặng lẽ bước tới trước, cầm lấy tạp dề trong tay chú Cảnh, nhón chân, cẩn thận giúp Chức Tâm mặc tạp dề.
Sau đó, lại lặng lẽ lùi ra.
Cho dù như thế, trái tim cô vẫn thổn thức một hồi.
Làm xong việc nhà, ba người họ cùng ngồi xem ti vi.
Phi Phàm ngồi giữa, nhưng nó ngồi sát về phía Cảnh hơn.
Cô thỉnh thoảng quay đầu sang, nhìn một lớn một nhỏ, trái tim bỗng cảm thấy ấm áp.
Chín giờ tối, Phi Phàm ngủ trong lòng Cảnh, cậu nhẹ nhàng bế nó vào phòng, đặt xuống giường, kéo chăn đắp cho nó, rồi tắt đèn, rón rén bước ra khỏi phòng.
Một mùi hương nồng nàn từ nhà bếp lan ra, cô đang pha cà phê.
“Ít uống cà phê thôi, dạo này hình như chị ăn không ngon miệng.”
Cậu kéo ghế ngồi cạnh cô.
Lúc họ vừa mới quen nhau, cô không hề như thế này.
Cậu còn nhớ, lần đầu tiên nhìn thấy cô, cô nũng nịu trong vòng tay chồng, ăn ngon đến nỗi một mình ăn hết cả đĩa trái cây trong quán bar.
Cô cười không nói gì nhưng vẫn rót một cốc cà phê cho cậu, một cốc cho mình.
“Tôi rất thích thằn


Duck hunt