Nhị Tiểu Thư Em Sẽ Thuộc Về Ta
Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342624
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2624 lượt.
i thì rất điềm đạm, nhưng thật ra là dạng người rất dễ xúc động. Tôi sợ chị trong rất nhiều chuyện, nhất thời không kịp điều chỉnh cảm xúc, nhất thời xúc động sẽ dẫn đến sai lầm lớn.” Cậu lo lắng.
* * *
Hôm nay là ngày phát lương, Từ Nhân Thư tìm đủ mọi lý do, lắp bắp mời cô cùng đi ăn.
Cô suy nghĩ một lát, gọi điện thoại báo cho Cảnh biết mình có hẹn.
Vì để cảm kích, cô quả thật nên mời Từ Nhân Thư một bữa mới phải.
Chỉ là, đối phương lại màu mè dẫn cô đến một nhà hàng Pháp sang trọng, tim cô bỗng nhói lên một cái.
“Lão đại, tuy là tôi tự nguyện mời anh đi ăn, nhưng anh cũng đâu cần phải ác vậy chứ!” Cô nói đùa.
“Không không, hôm nay tôi mời, lần sau đến lượt cô mời, được chứ?!” Anh ngại ngùng huơ tay.
Có lần sau nữa sao? Chẳng lẽ lần trước cô nói chưa rõ ràng sao?
Rõ ràng vẫn là người trong ký ức, tâm trạng cô bỗng chùng xuống.
Đã cưỡi lên lưng cọp rồi, khoé môi cô khiên cưỡng nở nụ cười, đi theo chiêu đãi viên đến chỗ ngồi gần cửa sổ.
Khung cảnh trong nhà hàng Pháp này vô cùng tao nhã, hài hoà rất thích hợp cho các cặp tình nhân.
Chỉ là, cô không thích các nhà hàng Pháp ở Trung Quốc.
Hai năm trước cô và Hứa Ngạn Thâm từng đến Pháp.
Nhà hàng Pháp ở đó, khung cảnh bên trong sang trọng, trang nhã và lôi cuốn lạ kỳ, mùi hải sản thơm nức biến ảo trong căn bếp bằng kính trong suốt sang trọng và đầy ma lực, cùng với mỹ tửu lâu năm, bạn như lạc vào cõi thiên thai.
Còn nhà hàng Pháp ở Trung Quốc học được phần tinh tế nhưng không học được cái không gian lãng mạn dạt dào đó.
Cô vừa yên vị, nhân viên phục vụ đã mang thực đơn đến, vừa ngước mắt lên, cô bị bóng người cao ráo ngồi quay lưng với cô ở bàn kế bên làm cho sững sờ.
Thật trùng hợp.
Dù chỉ là dáng người phía sau, cô cũng có thể nhận ra.
Đối diện anh là một người phụ nữ, lưng anh vừa khéo che khuất tầm nhìn của cô, khiến cô không thể nhìn rõ gương mặt của người phụ nữ đó.
Chỉ thấp thoáng nhìn thấy mái tóc uốn bồng bềnh gợi cảm.
Cả người cô cứng đờ, suy nghĩ xem có nên đổi địa điểm không.
Nhưng, động tĩnh quá mạnh, cô sợ sẽ càng tồi tệ hơn.
“Cô muốn ăn gì?” Từ Nhân Thư hỏi cô bằng giọng rất dịu dàng.
“Ăn gì cũng được.” Cô qua quýt.
Thứ cô muốn nhất bây giờ là không kinh động đến bất kỳ ai, bình thản ra khỏi đây.
Từ Nhân Thư tự chọn vài món ngon.
Toàn bộ sự chú ý của cô, không thể kiềm chế đều dán chặt vào chiếc bàn phía trước.
Anh hình như đang bàn công việc, đẩy một hợp đồng về phía đối phương, “Em xem đi, nếu phương án không có vấn đề gì, chúng ta sẽ hợp tác như thế nhé.”
“Hứa Ngạn Thâm, anh có cần phải nghiêm túc thế không?” Người phụ nữ đối diện với anh, làm ra vẻ rất tức giận, “Chẳng lẽ đã chịu mời em ăn bữa cơm, anh không để em ăn ngon miệng được sao?”
Dù giọng người phụ nữ đó không cao, nhưng không khí nhà hàng trang nhã đến quá tĩnh lặng, nên đã lọt vào tai cô.
Cả người cô chấn động, mắt thất thần.
“Ăn nhiều một chút.” Bên cạnh cô, Từ Nhân Tư vẫn ân cần, nhỏ nhẹ với cô.
Thức ăn cao cấp trong đĩa khiến cô chẳng còn chút khẩu vị gì.
“Tối nay có cuộc họp, anh không có nhiều thời gian.” Câu trả lời của Hứa Ngạn Thâm vẫn đâu ra đấy nhưng có thể nghe ra, anh không được kiên nhẫn cho lắm.
“Anh họ Ngạn Ý có tham gia không?” Hạ Hà hỏi.
“Anh ta không tham gia. Cha bảo anh ta tạm thời nghỉ ngơi một thời gian, đợi sau này sắp xếp lại.” Mặt anh lạnh tanh.
“Vì anh ấy đã đi nước cờ đó để chơi anh à? Vì anh ấy hoàn toàn không quan tâm đến lợi ích của công ty, lôi ‘chuyện xấu’ của ‘Ảnh’ ra ánh sáng, khiến dượng nổi giận à?”
Chức Tâm lại chấn động.
Cô không ngờ, scandal của Cảnh lại do nội bộ công ty tiết lộ, nhào nặn nên.
“Anh họ, chuyện này anh đúng là một mũi tên trúng ba đích.” Cô gái thẳng thắn nói, không câu nệ, “Anh Ngạn Ý không thể ngờ được anh mượn dao giết người, không thể ngờ anh ta đã ‘giúp’ anh nhổ cái gai trong mắt anh.” Hứa Ngạn Ý không thể nào ngờ sự thông minh của mình lại phản tác dụng, muốn làm xấu mặt Hứa Ngạn Thâm không ngờ lại rước hoạ vào thân.
“Anh ta cặp kè với một cô diễn viên, thâm hụt công quỹ, để cha phát hiện ra mới bị tạm thời đình chỉ chức vụ như vậy.” Anh nói ngắn gọn, không tỏ thái độ gì.
Thực ra, lần này Hứa Ngạn Ý rất hận anh.
“Nếu em đoán không lầm, tay thân tín tố cáo anh ấy là tai mắt anh cài vào nhiều năm nay. Anh họ, anh thật lợi hại, cài bao nhiêu tai mắt như vậy, án binh bất động, đợi thời cơ chín muồi, dùng bao nhiêu chứng cứ thừa thắng xông lên.” Hạ Hà khẽ động đậy khóe môi.
Những chuyện này, dượng chưa chắc không biết, sở dĩ để Hứa Ngạn Ý tạm thời nghỉ việc, một mặt là vì dượng bị sự yếu kém của Hứa Ngạn Ý làm cho tức giận, mặt khác là muốn tỏ thái độ ở một mức độ nào đó.
Nếu không ngoài dự liệu, Hứa Ngạn Thâm sẽ là người thừa kế Hứa thị, còn Hứa Ngạn Ý sẽ bị điều đi công ty con ở nước ngoài.
“Bất luận thế nào, em vẫn chúc mừng anh, chúc mừng anh thành công gom sạch tinh anh phòng hai chín vào tay mình.” Dã tâm của anh càng ngày càng tiến gần đến thành công.
Chỉ là tiếp theo đó là tầng b