Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Vá Trái Tim

Mảnh Vá Trái Tim

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342623

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2623 lượt.

g bé nhưng thằng bé hình như có vẻ sợ tôi.” Ngụm cà phê ấm áp khiến trái tim cô không còn cảm thấy trống vắng.
Thật ra, cô có chút ganh tỵ, thằng bé lúc ngủ quên, theo bản năng lúc nào cũng ngoẹo đầu về phía cậu.
“Phi Phàm không ghét chị đâu.” Cậu thở dài, “Nó cũng không dính chặt vào tôi, chỉ là nó quen tôi trước chị thôi.”
Đó là đứa bé không dễ gần gũi với người khác, lại không biết giả vờ, nếu là đứa bé khác trong cô nhi viện, đã biết nịnh để nắm bắt cơ hội rồi.
Nhưng, thường những đứa trẻ như thế này, sau này lớn lên là đứa biết ơn và hiếu thuận nhất.
“Ừm, tôi biết!” Cô gật đầu, khoé môi nở nụ cười.
Cô luôn tin rằng, chỉ cần thật lòng với người khác, nhất định sẽ được người ta tốt lại với mình.
Tính cách của trẻ con rất đơn giản, cho nên, cô cũng có chút khổ não.
“Đợi ly hôn xong là tôi có thể làm thủ tục nhận nuôi rồi.” Sau đó cô với thằng bé có thể sống cùng nhau.
“Chỉ cần đối phương không đề cập đến việc xây một cô nhi viện tặng viện trưởng, tôi sẽ nghĩ cách giúp cô nhận nuôi đứa bé này.” Cậu cũng nói vui.
Trừ phi đối phương thật sự có nhiều tiền đến nỗi viện trưởng không thể không suy nghĩ đến môi trường tốt hơn cho những đứa trẻ khác, chứ chút chuyện nhỏ giúp cô nhận nuôi thằng bé, với giao tình lâu năm giữa cậu và mẹ viện trưởng, là việc có thể làm được.
“Thế giới này, hình như người bình dân không thể nào đấu lại với người có tiền.” Cô nhận xét.
Thật ra, sau bốn tháng kể từ ngày nộp đơn ly hôn, cô không chắc chắn lắm, trừ phi… cô có thể nhẫn tâm một chút, dùng “sự thật” để hạ gục anh…
“Đừng buồn phiền vì những chuyện này quá, tình cảm giữa người với người, không cần phải đấu qua đấu lại.” Cậu hiểu cô đang ám chỉ điều gì.
“Nhưng luật sư nói với tôi, nếu anh ta chỉ là người bình thường, chỉ cần hai lần xét xử thì toà án chắc chắn sẽ phán quyết tình cảm rạn nứt, hoà giải không thành, đồng ý cho ly hôn.” Vấn đề nằm ở chỗ anh là người có tiền, “Tôi còn nghe nói, luật sư của anh ta có mối quan hệ khá tốt với các thẩm phán trong ngành, đặc biệt là dạo gần đây.”
Lúc buồn phiền, có người để tâm sự, cuộc sống như thế không tệ chút nào.
Cô thừa nhận, buổi chiều lúc nhận điện thoại của luật sư Hà, tâm trạng rất tệ.
Đối phương bảo cô lúc nên “ra tay” thì phải “ra tay”.
“Không cần phải áp lực vậy đâu.” Cậu an ủi cô.
Thật ra, cậu đã nhìn thấy cô vì sao mà lại trở nên gầy gò như thế.
“Trước đây, có một người bạn nói với tôi rằng, ly hôn giống như một trận chiến vạch mặt nhau, cố gắng tìm những chứng cứ sai lầm của đối phương, để được hưởng lợi trong việc phân chia tài sản, thậm chí còn cố ý tạo chứng cứ giả.”
Cô thật sự không muốn như vậy.
“Nghe nói, luật sư Hà vốn tự tin đầy mình cũng bị “tỉ lệ thất bại” làm cho giật mình.” Cô cười đau khổ, “Cô ấy đang suy nghĩ xem có tiếp tục nhận vụ của tôi nữa không.”
Buổi chiều, cô phải nài nỉ rất lâu, đối phương mới miễn cưỡng gật đầu, chỉ là tiết lộ tin tức cảnh báo cô, nếu không tích cực thu thập “chứng cứ”, thì khả năng thất bại là rất lớn.
“Tôi thật sự cảm thấy, bình thản chọn lựa kết thúc, không giày vò nhau mới là kết cục tốt nhất, nhưng rất hiển nhiên, anh ta không cho là như vậy” Có thể đến bây giờ anh vẫn cho rằng, cô chỉ là đang giận hờn, chỉ cần cho cô thời gian bình tĩnh trở lại, cô sẽ trở về.
Cô có thể không oán, không hận, từ từ bình tĩnh xốc lại cảm xúc của mình, lựa chọn kết thúc, nhưng anh không cho.
Anh rõ ràng là đang ép cô.
Ép cô… làm tổn thương anh…
Chính vì như vậy, cô rất thường cảm thấy, nỗi tức giận trong lồng ngực cứ mãi không thể tiêu tan.
“Thật buồn cười, yêu nhau ba năm, kết hôn năm năm, mới phát hiện chúng tôi không hợp nhau.” Cô cười khổ sở.
Trên đời này, chẳng có cặp đôi nào trời sinh đã hoàn toàn hợp nhau.
Cô luôn nghĩ, cá tính anh rất mạnh, cô có thể đi chậm lại, hai tính cách có thể bổ sung cho nhau, mâu thuẫn có thể cố ý cho qua, chỉ cần cô có lòng, họ vẫn có thể tiếp tục đi chung đường.
Nhưng, quả nhiên, trọng tâm của vấn đề là ở chỗ, chỉ cần cô có lòng…
Thì ra, mọi thứ trước đây đều là vì cô “nhường”, mới có thể chung sống hạnh phúc đến bây giờ.
“Tôi rất tức giận, chỉ là chính mình cũng không biết mình đang tức giận điều gì.”
Tức giận anh không chịu buông tay? Tức giận vì anh ép người quá đáng? Tức giận vì anh không từ thủ đoạn?
Nói xong, lồng ngực cô giải toả được rất nhiều buồn bực.
Nghe cô nói xong, cậu không phát biểu bất kỳ ý kiến gì, chỉ thản nhiên hỏi, “Ăn khuya với tôi nhé?”
Cô nghĩ một lát rồi gật đầu, “Được.”
Tối đó, cô cuối cùng cũng ăn được một chút.
Thấy khẩu vị của cô có chuyển biến tốt, cậu bỗng nhớ ra gì đó bèn nhắc cô: “Chức Tâm, chị sau này đừng nói hộ tôi nữa nhé.”
Cô hơi khựng lại.
“Những lời nhắn gửi trên blog đó tôi đọc hết rồi, cám ơn sự ủng hộ của chị, nhưng thật sự không cần đâu.” Cậu cười nhẹ.
Cậu lên mạng nhìn thấy một người tên XIN cố sức nói tốt cho cậu, kêu gọi các fan ủng hộ cậu, dù bị rất nhiều người ném đá, công kích nhưng cô vẫn không từ bỏ.
Ngốc thật.
“Tính chị bề ngoà