Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342550
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2550 lượt.
ào miệng mình còn lựa chọn những quả đẹp đẽ hiếm hoi đút cho cô.
Anh ngại không muốn nói cho cô biết thật ra ở đây cũng có bán dương mai được vận chuyển bằng đường hàng không.
Ăn sạch nguyên hộp xong, anh lau tay, rồi lại trườn vào trong chăn, ôm lấy eo cô.
Vừa rồi Tâm Ngữ nhắn tin, đã hẹn lại với Guiseppe Ryan vào một giờ chiều nay.
“Tối anh sẽ đưa em đi thăm thú Los Angeles nhé? Hay chúng ta đi biển? Hay em thích đi Disneyland?” Dù cô rất buồn ngủ nhưng anh vẫn không ngừng hỏi cô.
Chẳng giống như anh thường ngày ít cười ít nói tí nào.
“Không cần đâu, em buồn ngủ lắm.” Cô hờ hững đẩy anh ra, coi như kháng nghị.
Bay mười mấy tiếng đồng hồ, lại thêm “vận động mạnh” vào sáng sớm, cô mệt đến không nhấc nổi tay chân.
Nghe cô nói buồn ngủ, anh quả nhiên không làm ồn nữa, yên lặng cúi đầu chăm chú nhìn cô, yêu chiều cô để cô có không gian nghỉ ngơi.
Gian phòng rơi vào yên lặng trong mười mấy phút.
“Thâm, vì sao anh cho Nhan Hiểu Tinh tờ chi phiếu mười vạn?” Còn nữa, sao anh lại để cô ta chỉnh lại cà vạt cho anh.
Cô rất buồn ngủ, rất mệt, nhưng, cô không ngủ được.
Cô muốn tin anh, nhưng cô không phải là loại phụ nữ giỏi chịu đựng.
Gian phòng càng thêm yên ắng.
Mấy phút sau, không đợi được câu trả lời của anh, cô mở mắt, đối diện với gương mặt đang trầm tư của anh.
Yêu nhau ba năm, kết hôn năm năm, thật ra có một phần nào đó của Hứa Ngạn Thâm cô vẫn không hiểu.
“Em muốn nghe nói thật.” Không muốn có sự lừa dối, không muốn có sự che giấu, vì sao Nhan Hiểu Tinh lại xuất hiện ở Los Angeles? Vì sao anh cho Nhan Hiểu Tinh tờ chi phiếu mười vạn?
Cô luôn tin tưởng anh hoàn toàn, đừng để cô phải thất vọng!
Anh quan sát cô, lâu đến mức cô tưởng anh không trả lời, “Anh muốn cô ta yên tâm ở lại.” Trước đó anh không thể ngờ Nhan Hiểu Tinh là cô gái đó, còn mười vạn chỉ là với mục đích giữ cô ta ở lại mà thôi.
“Vì sao?” Anh coi trọng Nhan Hiểu Tinh đến thế ư?
Tuy biết anh không thể có gì với cô gái đó, nhưng lòng cô không biết phải như thế nào.
“Lý do không thể nói được.” Anh nhắm mắt lại, không muốn tiếp tục đề tài này nữa.
Nếu anh nói ra lý do, cô nhất định sẽ không chấp nhận được, cũng chắc chắn sẽ cho anh là một gã điên không hơn không kém.
“Em không thích cô ta!” Cô nhấn giọng.
Có lẽ, cô là người đơn giản, nhưng không có “ngu”, Nhan Hiểu Tinh có ý đồ với anh.
“Em ngủ đi, ngủ ngon nhé.” Anh vận quần áo, mỉm cười vỗ vỗ má cô, “Anh đi bàn công việc, xong việc, tối sẽ đưa em ra ngoài dùng bữa, ngắm cảnh đêm.” Anh rất khéo léo né đề tài này.
Cô ngẩn ra, Hứa Ngạn Thâm trước nay chưa bao giờ đối với cô qua quýt như thế, hình như ngay từ đầu, ba chữ “Nhan Hiểu Tinh” đã trở thành đề tài không thể nhắc đến giữa họ.
Mãi đến khi hơi ấm từ chiếc gối bên cạnh đã trở nên lạnh lẽo, cô vẫn chưa định thần lại, càng không thể ngủ được.
“Chị, chị dậy chưa?” Giọng nói thỏ thẻ, có người gõ cửa.
“Cô vào đi, tôi tỉnh rồi.” Nhận ra giọng, cô hờ hững đáp.
Cửa phòng được cẩn thận đẩy vào, tiếng bước chân nhẹ nhàng, “Chị đói chưa? Dưới bếp cơm canh đã chuẩn bị sẵn rồi.”
“Tôi không đói, cô bế Lãng Lãng vào đây cho tôi.” Cô không hy vọng có một ngày Lãng Lãng không còn nhớ ai là mẹ nó! Có lẽ, quyết định thuê bảo mẫu chăm trẻ là hoàn toàn sai lầm!
“Chị, Lãng Lãng ngủ rồi.” Giọng nói vẫn dịu dàng như thế, “Lãng Lãng bây giờ chỉ theo em, để em chăm nó thì tiện hơn.”
Lãng Lãng bây giờ chỉ theo cô ta? Hình như không biết bắt đầu từ lúc nào, Lãng Lãng đã không còn thích nắm ngón tay cô, còn vừa rời khỏi vòng tay Nhan Hiểu Tinh đã khóc toáng lên.
Chức Tâm cụp mắt, sao cô lại thấy Lãng Lãng mỗi ngày một xa cô? Cô rất cố gắng muốn coi nó như con đẻ của mình nhưng thái độ của mẹ chống khiến cô cảm thấy trong nhà này chẳng có ai coi cô là mẹ của Lãng Lãng cả! Đến cả việc tìm bảo mẫu cũng hình như có ý đồ gì khác.
Cô nói không đói nhưng Nhan Hiểu Tinh lại bắt đầu bắt tay vào dọn dẹp phòng cô.
Chiếc hộp không đựng dương mai anh để ở một bên cũng bị cô ta vứt vào thùng rác, lúc vứt đi, Nhan Hiểu Tinh nhìn thấy 2 “vật thể” đã qua sử dụng, bỗng khựng lại.
“Tiên sinh… hình như ở phương diện này… nhu cầu rất cao.” Mặt đỏ lên, cô ta buộc túi rác lại.
Cô ta đang do thám quân tình ư?
Chức Tâm mặt lạnh như tiền, chuyện riêng tư của vợ chồng cô, cô không nhất thiết phải lấy ra châm chọc người phụ nữ khác.
Nhan Hiểu Tinh bắt đầu dọn dẹp tới tủ đầu giường, tay cô t