XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Vá Trái Tim

Mảnh Vá Trái Tim

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342549

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2549 lượt.

́, đờ người ra, muốn ngăn anh lại nhưng không biết phải mở miệng thế nào.
Thật ra, nếu thành khẩn một chút thì cô nên thừa nhận hiện giờ cô thấy rất không thoải mái, nếu anh có thể ở nhà, quả thật khiến cô dễ chịu hơn một chút.
Chỉ là cô có thể cảm tính như thế còn anh thì có thể không?
Vừa nghĩ đến cô mới nhớ ra, đây không phải là lần đầu tiên Hứa Ngạn Thâm vì cô mà bỏ công việc.
Cô ôm lấy cổ anh, đờ đẫn để mặc anh bế mình, đi lướt qua Nhan Hiểu Tinh và quản gia đang đứng đờ người ra như khúc gỗ.
Cô để ý thấy trong mắt anh ngoài cô ra không có bất kỳ người nào khác.
Nhan Hiểu Tinh không thu hút nổi ánh mắt anh.
Cho nên, là cô quá đa nghi ư?
“Đúng rồi, Tâm Ngữ.” Anh dừng bước.
“Giúp anh mua một hộp bao cao su, đi nhanh lên một chút.” Anh thản nhiên.
Vì không cần nên anh cũng không chuẩn bị sẵn.
“Hứa Ngạn Thâm!” Trời ạ! Cô đi chết cho rồi!
Biết cô xấu hổ, anh úp mặt cô vào ngực mình.
Có hề gì chứ?! Họ là vợ chồng mà.
“Anh… được!” Sắp phải đi làm một việc rất ngượng ngùng, nhưng Tâm Ngữ lại cười rạng rỡ, “Em đi ngay!”
“Ừ.” Anh gật đầu, tiếp tục bế cô, đi về phía phòng ngủ.
Nổ tung! Cô nhìn thấy bà quản gia há miệng trợn mắt.
“Anh, hai mươi phút nữa em nhất định sẽ về tới! Đừng vội vàng bắt nạt chị dâu đấy!” Tâm Ngữ thay đổi vẻ ít nói thường ngày, nghịch ngợm gào lên từ đằng sau.
Thật ra, cô có cảm giác, Tâm Ngữ đang cố ý hét lên để cho một cô gái đang nhìn họ bằng ánh mắt ghen tỵ nghe thấy.
Hơi thở mờ ám của đàn ông, tiếng rên khoái cảm của phụ nữ, lửa tình rạo rực khắp gian phòng.
Cánh tay bá đạo ôm chặt lấy cô, cơ thể cuồng nhiệt đến cực độ đều chứng minh một sự thực.
Anh vẫn rất yêu cô.
Cô không biết mình bị làm sao, thở hổn hển trong vòng tay anh, ánh mắt lại chú ý xem trên tấm ngực trần của anh có vết cào của người phụ nữ khác không.
Cô không nên như thế nhưng cô không dằn nổi lòng mình.
Anh liên tục “xông” vào, dùng sức tấn công liên tục, khiến cho khoái cảm tê dại như sóng thủy triều hết đợt này đến đợt khác dâng lên trong lòng họ, đầu óc cô choáng váng, cơ hồ như không thể chịu đựng nổi nữa.
“Được rồi mà…” Cô sắp không chịu nổi nữa rồi!
Lúc hai người đang tắm, anh còn thô bạo xâm nhập cơ thể cô, không để cho cô có chút thời gian rảnh nào để nói chuyện với anh.
Thật ra, lúc Tâm Ngữ đi mua “thứ đó” về, họ đã làm tới một nửa.
Mặc áo choàng tắm, cầm “thứ đó”, sập cửa, mặc “áo mưa”, tiếp tục đè lên người cô, ra ra vào vào, anh chỉ dùng trong nửa phút.
Nhưng, bây giờ họ vẫn đang trong lúc “trời long đất lở”!
“Đáng ghét! Anh … nhẹ một chút… em đau…” Hai chân cô đã mềm nhũn, bộ phận hai người kết hợp vì sự cuồng nhiệt thái quá của anh đã có cảm giác rát.
Nhưng, thật ra dù có như vậy, cô cũng rất thích cách hai người truyền hơi ấm da thịt cho nhau.
Nghe cô nói “đau” anh dừng lại, cụp mắt nhìn cô, giọng nói khản đục, “Bây giờ làm không được, đàn ông bị cấm vận ba tuần, em phải nghĩ ra cách giải quyết! Tối nay anh sẽ nhẹ hơn!”
Tối nay anh tiếp tục???
Thở hắt ra, ngước đôi mắt lờ đờ lên, cô vẫn gật đầu.
Chiều anh, yêu anh, đây là những thứ mà bản thân cô có thể làm được quyết không cho phép người phụ nữ khác đến “làm phiền”!
Vừa mới gật đầu xong, hai cơ thể lập tức quấn lấy nhau trong niềm khoái cảm vô bờ.
……
Sau những phút giây hoan lạc, cô cuộn người bên cạnh anh, mệt đến nổi mắt không mở ra, thần trí mơ màng.
Nhưng, cô còn nhớ rất nhiều chuyện cô còn chưa hỏi rõ ràng.
Cô thích sự minh bạch.
Cảm giác chua chua ngọt ngọt bên môi khiến cô mở mắt.
Thật không công bằng, anh vẫn còn rất tỉnh táo, vừa ăn mơ vừa đút vào miệng cô.
Chua chua, ngọt ngọt, môi lưỡi lưu hương.
“Em đến đây như thế nào? Lại còn mang theo dương mai nữa!” Anh ôm đầu, cười khe khẽ, tâm trạng rất vui vẻ.
Mỹ là một trong những nước cấm mang trái cây tươi nhập cảnh, để có thể mang lên hộp dương mai này cô chắc chắn đã phải căng óc suy nghĩ! Còn nữa, lúc nãy anh lục lọi va li của cô thì thấy có vài chiếc áo của cô bị dính nước dương mai, coi như đi tong rồi.
“Ai bảo anh kén ăn, không thích ăn trái cây làm gì?” Cô liếc anh một cái.
Còn nói nữa! Loại trái cây gì cũng không thích, lại chỉ thích ăn dương mai, đây là trái cây theo mùa, cô lo lần công tác này của anh quá lâu, qua mùa rồi phải đợi đến năm sau.
Anh cười khẽ, không nói gì cũng không phản bác, bốc những quả dương mai đã bị móp méo cho v