Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342553
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2553 lượt.
a sắp chạm vào hộp bao cao su đã mở thì Chức Tâm đã giữ lấy tay cô ta, ngăn lại, “Đây là thứ riêng của người khác, cô vui lòng đừng đụng vào.”
Nhan Hiểu Tinh sững sờ, thần người ra, tay trái vẫn giữ nguyên vị trí, bất động.
Cô đặt bao cao su dưới gối anh, quay đầu nhìn lại thì bỗng có vật gì làm cho chói mắt.
Rèm cửa sổ bị kéo ra, dưới tia nắng mặt trời, cách cô rất gần, cổ tay trái Nhan Hiểu Tinh đang đeo vật gì đó lấp lánh.
Cô nhìn kỹ, thì là một chiếc đồng hồ kim cương Cartier.
Cô đã từng xem trong tạp chí, là mẫu mới nhất của năm nay, kiểu dáng độc đáo, dây đeo màu bạc, khóa cài bằng vàng trắng 18k, rất nhiều viên kim cương nhỏ xíu, tinh tế, lấp lánh đẹp mê hoặc bao quanh mặt đồng hồ.
Cô trước nay không thích những món trang sức quá xa xỉ, nhưng lần đầu tiên nhìn thấy chiếc đồng hồ này trên tạp chí cô đã rất thích, còn định sẵn sinh nhật năm nay sẽ nhắc khéo Hứa Ngạn Thâm tặng cho cô.
Chiếc đồng hồ đắt giá như thế sao Nhan Hiểu Tinh lại có?!
Đột nhiên, tim cô đập rất nhanh.
“Rất đẹp, mua ở đâu thế?” Cô mỉm cười, cố gắng giữ vẻ trấn tĩnh.
Nhan Hiểu Tinh ngẩn người nhìn theo ánh mắt hững hờ của cô, sau đó, cùng hướng về chiếc đồng hồ.
Hấp tấp, cô ta vội vàng lấy tay đậy chiếc đồng hồ lấp lánh của mình lại, “Chị… là… là… hàng nhái… không đáng giá…”
Thật ư?
Càng giấu càng lộ.
Ngực cô bỗng có gì đó nghèn nghẹn, hình như cả thế giới vốn dĩ đơn giản này đã rơi vào một màn sương mù dày đặc.
“Tiểu Tinh, tôi đã suy nghĩ rồi, sau này Lãng Lãng để tôi chăm sóc. Tiền lương của cô tôi sẽ thanh toán rõ ràng, vé máy bay, tôi cũng sẽ đặt cho cô.” Cô không thích phức tạp, cô không cần một bảo mẫu có cả tiền triệu bên cạnh.
Nhan Hiểu Tinh chấn động, không thể tin nổi, “Chị…chị…”.
“Đúng rồi, tôi là con một, đừng gọi tôi bằng chị, tôi thấy không thoải mái.” Cô lạnh lùng cắt ngang.
Thật ra, cô không giỏi xử lý những chuyện như thế này, nhưng cô sẽ học cách bảo vệ cuộc hôn nhân của mình.
Cô không rõ vì sao Hứa Ngạn Thâm lại kiên quyết giữ Nhan Hiểu Tinh ở lại, cô chỉ không hy vọng cuộc hôn nhân của họ sau này sẽ xảy ra những chuyện không thể cứu vãn được.
“Chị, quyết định này của chị đã bàn bạc với tiên sinh chưa?” Nhan Hiểu Tinh thấp thỏm nhìn cô.
Cô hiện đang cho một bảo mẫu nghỉ việc mà sao lại có ảo giác giống như đang đuổi kẻ thứ ba ra khỏi nhà chứ?
“Tôi nghĩ anh ấy sẽ đồng ý.” Chức Tâm lạnh lùng trả lời, không muốn nói thêm.
Thế nhưng…
“Trước khi tiên sinh lên tiếng, em sẽ không rời khỏi đây!” Nhan Hiểu Tinh cắn cắn môi, “Chị, Lãng Lãng sắp dậy rồi. Nó tỉnh dậy không mà em không có ở đó nó sẽ khóc rất dữ… Em về phòng trước đây ạ.”
Ý cô ta là cô ta không đi.
Chức Tâm nhìn theo dáng người mảnh mai cáo lui một cách vô cùng lịch sự, cảm giác bức bối trong lòng càng nặng nề thêm.
Anh và Giuseppe Ryan hợp tác không vui vẻ cho lắm, Giuseppe Ryan cho rằng anh đã can thiệp quá nhiều, còn với tư cách là nhà đầu tư, anh có yêu cầu khắt khe, có quyền phát ngôn nhất định.
Số tiền đầu tư cho bộ phim này lên tới con số “trăm triệu”, kỹ xảo không đạt chính là khuyết điểm lớn nhất của các bộ phim lớn Trung Quốc, chính vì điều này, lần này họ mới mời đạo diễn danh tiếng, đầu tư cực lớn, chi rất bộn cho việc quảng cáo tuyên truyền, thứ cần đạt được không phải là lợi nhuận mà chính là kinh nghiệm và cách thức kinh doanh!
Song, phim rất hoành tráng mà nội dung thì rỗng tuếch, khiến anh rất không hài lòng.
Cả buổi chiều, không khí trong phòng họp rất nặng nề, hai bên đều giữ ý định của mình, không ai chịu ai.
Vốn dĩ tâm trạng anh rất tệ, nhưng vì một người, sau khi từ phòng họp bước ra, tâm trạng anh đã trở nên khoan khoái một cách kỳ lạ.
Bằng lái của anh ở Trung Quốc đã được dịch ra tiếng Anh công chứng đầy đủ, được chính phủ Mỹ công nhận nhưng đây là lần đầu tiên anh lái xe ở đây, nói chính xác hơn đây là lần đầu tiên anh có cảm giác dành thời gian cho riêng mình sau giờ làm việc.
Vừa lái xe điện thoại anh không ngừng réo vang, là Giuseppe Ryan gọi đến, anh không màng đến, cái tay đạo diễn ngạo mạn này, anh phải dạy cho ông ta một bài học.
Anh là kẻ săn người, ưu điểm lớn nhất là lòng kiên nhẫn. Dằn vặt đối phương từ cao ngạo đến sốt ruột, kế tiếp là lo sợ bất an, thế là không thể không khuất phục. Mỗi lần làm việc gì, mỗi lần phải đối phó với ai đó, anh chưa bao giờ lóng nga lóng ngóng mà có kế hoạch c