Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342554
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2554 lượt.
ó dự định rõ ràng.
Trong lúc dừng đèn đỏ, anh chỉnh điện thoại sang chế độ rung, anh không hy vọng lát nữa hẹn hò với Chức Tâm lại bị người khác phá đám.
Anh nhìn số một cuộc gọi nhỡ trong di động, lập tức gọi lại ngay:
“Bố? Bố tìm con ạ? Đúng ạ, Chức Tâm đang ở đây.” Là bố vợ.
Đối phương ấp a ấp úng, kể lể dông dài, vừa lái xe, anh vừa nghe bố vợ nói một thôi một hồi, sau cùng bố vợ cũng khó khăn nói ra trọng điểm của vấn đề, “Bố, bố lại cần mượn năm triệu ạ?”
Đây không phải là lần đầu tiên bố vợ mượn tiền anh, lần trước là mười triệu, nghe nói đã ném toàn bộ vào cổ phiếu.
“Được, con sẽ bảo thư ký chuyển cho bố.” Chỉ cần bố vợ lên tiếng, những thứ khác không cần phải nhiều lời.
Đầu dây bên kia, ông bố vợ lại rất ngượng ngùng, nợ cũ chưa trả lại còn mượn thêm, ông hứa đi hứa lại rằng chỉ cần cổ phiếu tăng ông sẽ trả tiền cho con rể ngay.
Anh cười nhạt, “Bố, không sao đâu, năm triệu không phải là số tiền lớn đối với con.” Đừng nói là năm triệu, bố vợ muốn mượn năm mươi triệu anh cũng không chút nhíu mày cho mượn ngay.
“Bố, yên tâm, con sẽ không nói với Chức Tâm đâu.” Những chuyện khiến Chức Tâm không vui, không thoải mái anh tuyệt đối không hé răng nửa lời.
Thật ra trong lòng anh luôn cảm kích bố vợ.
Năm đó, anh tiền trảm hậu tấu cố ý tiết lộ với một tờ báo mình đã đính hôn với Chức Tâm, khiến cả nhà họ Hứa dậy sóng.
Gia đình Chức Tâm khá giả, trong mắt người bình thường là không tệ, nhưng trong giới của anh, hôn nhân của anh với Chức Tâm bị người ta chê cười. Cha anh mắng nhiếc anh, mẹ anh kích động đến phát điên, lúc đó bà mẹ lớn xấu bụng còn thừa lúc anh không chú ý lôi Chức Tâm đến tham gia một buổi tiệc từ thiện.
Tối đó, rất nhiều thiên kim tiểu thư tranh nhau thể hiện “lòng trắc ẩn”, quyên tiền, đấu giá trang sức, y phục hàng hiệu, thật kinh khủng.
Còn Chức Tâm chẳng chuẩn bị gì, đành phải giả vờ trấn tĩnh ngồi trong giới không thuộc về cô.
Trợ lý của anh phóng xe như bay, trong tay cầm một tờ chi phiếu ba trăm ngàn anh đưa.
Thật lòng mà nói, lúc đó anh muốn kết hôn, cả nhà đều phản đối, tất cả chi phí cho việc kết hôn đều là tiền tích lũy hàng ngày của anh, cho nên trong tay anh lúc đó không có dư nhiều.
Chỉ là không ngờ, người đến buổi tiệc trước lại là bố vợ. Để con gái bảo bối nở mày nở mặt bước vào nhà quyền quý, không để con gái bị bất cứ sự coi thường nào làm cho tủi thân, bố vợ đã lấy danh nghĩa Chức Tâm quyên góp bức tranh sơn thủy gia bảo của một trong bốn đại danh họa Vương Thạch Cốc.
Tối đó, bức tranh sơn thủy đấu giá được hơn bảy triệu.
Trong buổi từ thiện giữa các quý bà quý cô mờ nhạt, Hứa gia lại được nở mày nở mặt nhờ cô con dâu mới.
Chỉ là, anh nhớ rất rõ, đó là lần đầu tiên anh nhìn thấy một Chức Tâm luôn tươi cười trước mọi việc đã rơi nước mắt.
Nằm cùng giường, cô bịt chặt miệng, khóc không thành tiếng vì sợ anh biết, một tiếng khóc rất ức chế.
Cái giá gả vào nhà quyền quý, anh hiểu, Chức Tâm lại càng hiểu hơn.
Chỉ là, cô không vui.
Mấy năm nay anh luôn âm thầm tìm lại “bảo vật gia truyền” thuộc về Thẩm gia cho cô. Gần đây cuối cùng anh cũng điều tra ra được bức họa đó đang ở trong tay một phú thương, nhưng dù anh có ra giá trên trời mấy trăm triệu, ông ấy luôn không chịu bán, bảo là ngàn vàng cũng không mua được.
Nhưng anh biết dù phải giở thủ đoạn gì đi nữa, quà sinh nhật năm nay của Chức Tâm nhất định sẽ là bức họa đó.
……
Anh dừng xe trước cổng biệt thự, chẳng mấy chốc Chức Tâm vận một chiếc đầm kiểu đơn giản màu vàng nhạt đi lại phía anh.
Chức Tâm là người phụ nữ không biết tiêu tiền nhất mà anh từng gặp, anh luôn muốn “làm hư” cô, muốn “biến chất” cô nhưng cho đến tận bây giờ hiệu quả anh đem lại không cao. Chức Tâm sống rất tùy ý, giống như lúc chưa kết hôn, quần áo cô thích chưa bao giờ là hàng hiệu, nhẫn vòng kim cương cô rất ít đeo lên người, ngược lại thích trang sức pha lê, đến cả bông tai cô cũng chỉ cần đẹp là được.
Cô sắp xếp cuộc sống mình rất tốt, cô chỉ dùng những thứ mình thích, trừ phi trong hoàn cảnh bắt buộc, không muốn làm anh mất mặt, cô mới trang điểm mình thành “một cây thông nô-en.”
Người phụ nữ như thế khác hoàn toàn với mẹ anh, không phải hàng hiệu không đụng đến, quẹt thẻ từ vài trăm nghìn đến vài triệu là chuyện thường ngày ở huyện.
Chức Tâm quá giản dị, cô sống rất thong dong tự tại, như thể chồng cô không ph