Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342564
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2564 lượt.
xuống chính thức nói chuyện với nhau rồi.
Cô chán ghét mình lúc này, chán ghét anh lúc này, càng chán ghét những cuộc cãi vã không có điểm dừng này.
Tất cả những gì xảy ra tối hôm nay khiến cô mệt mỏi vô cùng.
Tính cách như thế, cho dù không cam lòng thế nào đi chăng nữa, cô vẫn không thể trở thành con bò cạp hung hăng.
Mở cửa phòng ra, phòng khách yên tĩnh đến ngột ngạt nhưng cô biết người đàn ông đó vẫn đang ở đây.
Bởi vì trên nền nhà la liệt những mảnh vỡ của những vật dụng trong nhà vừa bị một trận cuồng phong tấn công, rất rõ ràng trước mắt, người đàn ông đó trong cơn thịnh nộ đã đập phá, trút giận lên mọi vật dụng trong tầm mắt của mình.
Bên bậu cửa, ánh trăng hắt lên một bên mặt u ám của người đàn ông.
“Bác Diệp ạ? Cháu là Hứa Ngạn Thâm đây, có một chuyện cháu muốn bàn với bác. Sức khỏe của Chức Tâm không tốt, cháu muốn xin cho cô ấy nghỉ việc.”
Cô mở to mắt, kinh ngạc đứng khựng lại.
Cô không thể tin nổi nhìn người đàn ông đang nói chuyện điện thoại, quay lưng về phía cô.
Người được “thương lượng” ở đầu dây bên kia cũng vô cùng bất ngờ.
“Đúng, hai tiết mục đó cô ấy đều không làm nữa!” Thái độ của anh rất kiên quyết, không chấp nhận bất cứ sự thương lượng nào “Không, không bàn giao! Cô ấy ở lại Mỹ luôn ạ! Mong bác Diệp tìm người thay thế.”
Ở đâu ra chuyện thế này?! Tức thời bảo giám đốc đài tìm người dẫn chương trình khác thay thế không phải là làm khó người ta sao?!
Đã nói không được tức giận nữa, nhưng lúc này lửa giận lại bốc lên tận đầu.
Anh tự cho mình cái quyền quyết định cuộc đời của người khác ư? Thật quá đáng!
Đầu dây bên kia không biết đã nói gì, anh không vui cắt ngang, “Không tìm được người là chuyện của bác Diệp, cháu sẽ fax đơn xin nghỉ việc của Chức Tâm ngay bây giờ cho bác.” Đối với vị trưởng bối mà bình thường anh đối xử lịch sự, lễ phép, lần này, giọng điệu của anh rất xấc xược.
Hơn nữa, không nghe bất kỳ lời khuyên nào của đối phương, anh đã cúp điện thoại.
Anh quay người lại, đối diện với ánh mắt vô cùng phẫn nộ của cô.
“Vì sao anh lại xin cho tôi nghỉ việc?!” Anh đã bàn bạc với cô chưa?!
Mặt không cảm xúc anh đi lướt qua cô, rút một tờ giấy trên bàn bắt đầu fax đi.
“Công việc của em là do anh cho em, anh có quyền đòi lại.” Fax xong đơn xin nghỉ việc của cô, anh quay người lại, dùng dòng điệu vô cùng lạnh lùng trả lời cô.
Công việc ở đài phát thanh là anh cho cô ư? Ngực cô tức đến sắp nổ tung.
Anh sao có thể ngang ngược như thế? Anh sao có thể chà đạp lên lòng tự trọng của cô như thế?
Cô vừa tốt nghiệp, anh đã sắp xếp cho cô công việc ở đài phát thanh của Hứa gia, cho dù không đúng chuyên ngành nhưng chỉ vì anh không thích cô chạy ngược chạy xuôi, cô đành im lặng nghe theo sự sắp xếp của anh.
Kết hôn năm đầu tiên, anh giúp cô lập tiết mục “Chức Tâm”, vì anh nói đã muốn làm việc thì cứ xem nó như một trò giải trí. Cô thích trò chuyện với người khác, thế là nghe theo sự sắp đặt của anh, trở thành người dẫn chương trình cho tiết mục tình cảm này.
Anh chưa bao giờ hỏi cô thật sự cần gì, cô luôn phải tìm cách thích ứng với sự bá đạo, chuyên quyền của anh, nhưng bây giờ một câu nói của anh đã phủi sạch sự cố gắng, nỗ lực trong công việc mấy năm qua của cô.
Cô là con rối không chút cảm xúc gì trong tay anh ư?
“Vợ của Hứa Ngạn Thâm không cần phải ra ngoài làm việc, sau này, em chỉ cần ở trong căn nhà này đợi anh đi làm về là được rồi.”
Anh muốn nhốt cô ư? Chuẩn bị cầm tù cô ư? Mặt cô đầy vẻ mỉa mai.
“Anh đã tìm một vệ sĩ, từ hôm nay trở đi, cô ta sẽ theo sát bảo vệ em.”
Bảo vệ? Thật nực cười, sao không nói thẳng là giám sát cô cho rồi?
Đôi mắt to đen láy của anh không có bất kỳ cảm xúc nào, “Sau này anh đi đâu cũng sẽ mang em theo.”
Nhìn đôi mắt lạnh như băng đó, cô rất muốn, rất muốn cười, “Hứa Ngạn Thâm, anh sợ tôi lại cắm sừng anh à?”
Hai chữ “cắm sừng”, giống như tia sét phá tan sự lạnh lùng của anh.
Anh trừng mắt nhìn cô, chụp mạnh lấy cánh tay nhỏ nhắn của cô, đôi mắt đen híp lại, hai đốm lửa cháy phừng phừng, anh giận dữ nghiến răng, “Thẩm Chức Tâm, em đừng có quá đáng!”
Anh đã cho người xử lý tên “gian phu” đó, nếu không làm gì thì anh không thể nào rửa sạch nỗi hận trong lòng mình.
Nào ngờ, Jackie đã đánh hơi được mọi chuyện, vội vàng đuổi vị khách kia ra khỏi khách sạn, đồng thời xóa sạch mọi thông tin đăng ký của đối phương.
Bây giờ, gã đàn ông đó là ai anh cũng không tài nào biết được.
Anh ấn mạnh tay cô, rất mạnh, mạnh đến nỗi dường như giữa họ không hề tồn tại sự thương tiếc, xót xa nào.
“Anh cảm thấy rất nhục nhã sao?”
Cả người anh hừng hực lửa căm phẫn, như muốn hủy hiệt tất cả mọi thứ xung quanh. Nhưng vì sao anh không đứng trên lập trường của cô để hiểu sự phản bôi của chính mình? Vì sao anh không từng nghĩ, cô cũng từng bị sỉ nhục như thế?
“Chuyện này không được nhắc lại nữa!” Hất mạnh tay cô ra, mặt anh bao phủ bởi sự giận dữ, rất dễ nhận thấy.
Chuyện của cô không được nhắc đến nữa, thế còn chuyện của anh và Nhan Hiểu Tinh thì sao?!
Thái độ c