Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342581
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2581 lượt.
lúc nhỏ em rất thích ăn đậu phụ kho lá trà.” Anh vẫn kiên nhẫn.
Công việc của anh rất bận rộn, nhưng bất kỳ dịp lễ tết nào mỗi năm, anh đều đón cùng cô.
Cô đẩy miếng đậu phụ thơm lừng mà anh đút ra.
Cô bây giờ rất không vui, rất bức bối, anh còn nhốt cô như thế này nữa cô sẽ nổ tung mất!
Anh đã thành công rồi, anh đã quá thành công rồi! Cô đang ở vào giai đoạn cuối của tuổi “dậy thì”, chưa bao giờ lại muốn nổi loạn như thế này.
“Hộ chiếu của tôi!” Giọng cô trở nên cứng rắn, “Tôi muốn về nước!”Anh đã ngang ngược như thế, căn bản là không thể nói chuyện “đàng hoàng”!
Bây giờ cô bị anh nhốt thế này, dù Cảnh có giúp cô làm xong giấy thông hành du lịch, cô có chắp thêm cánh cũng khó lòng trốn thoát!
“Đợi anh giải quyết xong công việc ở đây, anh tự nhiên sẽ mang em về nước.” Thái độ của anh vẫn ôn tồn đến mức khiến người ta tức điên, “Hay là em muốn đi du lịch, anh có thể nghỉ phép đưa em đi.”
Cô tức quá!
“Đúng rồi, mấy ngày nữa anh sẽ cho em một bất ngờ thú vị.” Anh thật tâm chỉ muốn hàn gắn vết nứt trong quan hệ của họ.
Còn họ đã hoàn toàn không thể nói chuyện được với nhau.
“Tiên sinh, có khách ghé thăm.” Bảo mẫu đến thông báo.
Tâm Ngữ đến rồi! Nhìn vẻ mặt uất ức của cô, anh khẽ thở phào, đi ra khỏi phòng.
Hy vọng, họ có thể trở lại như xưa.
Tâm Ngữ ngại ngùng bước vào phòng.
“Chị dâu…” Cô ấp úng, muốn chào người chị dâu mà mình thích nhất.
Chức Tâm ngước mắt lên nhìn cô một cái rồi lại giả vờ lạnh nhạt nhìn quang cảnh ngoài cửa sổ.
Cô biết có rất nhiều việc không thể trách Tâm Ngữ, một bàn tay không thể vỗ thành tiếng, nếu Hứa Ngạn Thâm không muốn thì chẳng ai có thể ép được anh.
Nhưng, cô không thể thân thiết với Tâm Ngữ như lúc trước được nữa. Họ đã từng rất thân thiết với nhau.
Tâm Ngữ toát mồ hôi lạnh, cô ngượng ngùng đưa mắt nhìn xung quanh.
Trong phòng, có mấy chiếc xe đẩy, trong đó có mấy chục bộ quần áo trong các bộ sưu tập mới nhất của các nhãn hàng lớn.
“Những thứ này đều do anh trai chuẩn bị ư?” Cô tìm chuyện để nói với chị dâu.
Đối với Tâm Ngữ, cô chẳng thể nào giữ vẻ mặt lạnh lùng mãi, đành khẽ gật đầu.
“Chị dâu, anh trai đối với chị thật tốt.” Cô rất kinh ngạc, cô lật giở đống quần áo, lập tức có thể xác định mỗi bộ quần áo đều do đích thân anh mình chọn lựa chứ không phải tùy tiện gọi người mang đến.
Lạnh lùng, cô không nói gì.
Cô không thích những bộ quần áo này, mỗi chiếc đầm đều có giá trị tối thiểu bốn con số, mặc lên người khiến cô cảm thấy khó chịu. Cô thích mặc những chiếc áo thun thoải mái, thích mặc quần jean, thích chạy nhảy dưới ánh nắng mặt trời.
Nhờ “phúc” Hứa Ngạn Thâm nhốt cô trong nhà, khiến cô rất nhớ mình trước đây. Trước khi quen biết anh, cô chưa từng mặc váy, vì bất tiện nhưng sau khi quen anh, váy đầm trong tủ quần áo của cô ngày một nhiều hơn.
Trước khi quen anh, cô không thích công việc của người dẫn chương trình, tất cả đều là kỳ vọng của cha mẹ cô. Nhưng sau khi quen anh, cô không chỉ đảm nhận vị trí phát thanh viên của đài phát thanh mà đến cả công việc sau khi tốt nghiệp, dưới sự sắp đặt của anh, cô cũng bỏ luôn chuyên ngành của mình.
Trước đây, cô muốn cười là cười, muốn phá phách là phá phách, nhưng bây giờ làm gì cũng phải nghĩ đến thể diện của Hứa gia.
Trước khi quen anh, cô có gan thỏ đế nhưng lại không thích người khác sắp đặt cho mình, nhưng sau khi quen anh, tất cả mọi thứ của cô đều có bàn tay sắp đặt của anh.
Thế giới tình yêu rất rộng lớn, có thể dung nạp rất nhiều ấm ức, nhưng thế giới tình yêu cũng rất hẹp, không thể dung nạp bất kỳ sự phản bội nào.
Có lẽ, anh là đám mây cao vời vợi, còn cô chỉ muốn làm một hạt cát tự do.
Mấy hôm nay, cô rất nhiều lần, rất nhiều lần nghĩ, nếu giữa anh và cô, chỉ dừng lại ở lòng ngưỡng mộ âm thầm chua chua, chát chát thời niên thiếu thì tốt biết mấy.
Anh vẫn chỉ là một học trưởng hoàn hảo trong ký ức của cô.
“Chị dâu, em giúp chị chọn quần áo nhé?” Tâm Ngữ vẫn cố gắng dỗ dành cô.
Cô lắc đầu, “Tâm Ngữ, không cần đâu.” Quần áo có hoa lệ thế nào cũng không thể che lấp trái tim chằng chịt vết thương.
Tâm Ngữ bỏ quần áo xuống, thận trọng tiến lại gần cô, “Chị dâu…em biết, em làm rất nhiều chuyện có lỗi với chị…nhưng, chị có thể thử tha thứ cho em được không?” Nói đoạn, sống mũi bắt đầu cay cay.
“Tâm Ngữ, bây giờ rất khó, nhưng em cho chị thời gian có được không?” Cô rất cần thời gian để tiêu hóa biết bao nhiêu là biến cố.
“Chị dâu, em không ép chị!” Tâm Ngữ hối hả lắc đầu, ra sức đảm bảo.
Bao ngày qua, cuối cùng cũng có người có thể trò chuyện được, cô tiếp tục giữ im lặng.
……
Anh ở thư phòng xem tài liệu một lát, cảm giác khó chịu, khô đắng trong cổ họng, anh biết miếng bánh tro đó đang phản ứng hóa học trong dạ dày anh, sôi quặn lên từng cơn.
Kéo ngăn bàn bên cạnh, anh lục tới lục lui.
Thuốc đau dạ dày đã uống hết rồi, những lọ chưa mở, lúc dọn nhà, anh để ở phòng Chức Tâm.
Lúc mua căn chung cư này, anh chưa từng nghĩ rằng, có một ngày vợ chồng anh phải đến mức ngủ riêng phòng.
Đứng dậy, anh